Mẹ của Tần Cương không trả lời ngay, bà chỉ lạnh lùng liếc mắt đưa sang nhìn ba người phụ nữ bên nhà cô gái kia một cái đầy cảnh giác.
Lại nói về phía Lâm Huyền Thiên, ngay khi cô vừa mới bước chân về đến nhà của mình, con bé Xú Muội Tử đã vội vàng chạy xộc ra, níu chặt lấy tay cô để tíu tít hỏi han, hóng hớt mấy chuyện phiếm náo nhiệt vừa xảy ra trên trấn.
Thế nhưng, con bé còn chưa kịp hỏi hết câu thì đã bị cô lạnh lùng quay sang nhìn chằm chằm một cái, cái ánh mắt sắc lẹm ấy khiến nó sợ hãi đến mức mặt cắt không còn giọt máu, lập tức im bặt rồi co giò trốn biệt vào trong căn bếp.
Cô bé thút thít nói: “Bà ơi, chị hai của cháu bây giờ đáng sợ quá, động một tí là trợn mắt nhìn cháu, đáng sợ lắm. Chị có phải bị ma ám rồi không?”
“Nha đầu thối, nói linh tinh gì đó. Nhanh nói “phì phì phì”.” Bà ngoại giơ tay lên giả vờ muốn đánh cô bé.
Lâm Mãn Nguyệt vội vàng nói liên tiếp ba tiếng, lè lưỡi, ngoan ngoãn ngồi trước bếp lò đốt lửa.
Bà ngoại của Lâm Huyền Thiên nhìn ra ngoài sân một cái, Lâm Huyền Thiên đang đứng trong sân, một tay chống eo, một tay buông thõng bên hông, không biết đang nghĩ gì.
Bà cũng cảm thấy cháu gái thứ hai của mình kể từ khi tỉnh lại thì kỳ lạ, giọng điệu nói chuyện thay đổi, hành động cũng thay đổi.
Trước đây cô chưa từng nói ngủ trên đất lạnh sẽ ảnh hưởng đến cơ thể và lưng.
Cũng không biết nghe từ đâu, cô còn giã lá ngải cứu khô trong nhà thành sợi ngải cứu để chữa lưng cho bà.
Bà ngoại của Lâm Huyền Thiên thở dài một tiếng, cứ như vậy đi, dù sao cũng không còn khóc lóc om sòm ở nhà như người điên, vậy thì chỉ có thể như vậy thôi.
Lâm Huyền Thiên đứng trong sân nghĩ, mấy ngày nữa chị cả Lâm Thái Hà sẽ về nhà, nghỉ một ngày rồi chuyển sang ca ngày, tối về nhà ngủ.
Đến lúc đó, cô biết phải làm thế nào để có thể lẻn ra ngoài vào lúc nửa đêm canh ba mà bò dậy hấp thụ cái luồng âm khí của trời đất đây cơ chứ?
Haizz, cái thân xác nửa người nửa quỷ này tính ra thật đúng là phiền phức đến chết đi được, đã bắt cô phải hấp thụ âm khí để nuôi dưỡng linh hồn thì chớ, lại còn đòi hỏi phải nạp thêm cả dương khí của người sống nữa chứ.
Sáng ngày hôm sau, Lâm Huyền Thiên đi loanh quanh rồi tìm thấy cái cối đá dùng để giã gạo của gia đình, cô liền đem nó ra cọ rửa thật sạch sẽ rồi cẩn thận dùng một miếng vải khô để lau lại một lượt.
Tiết trời oi bức, nắng nóng gay gắt nên cái cối bằng đá cũng nhanh chóng trở nên khô ráo hoàn toàn. Thấy vậy, cô liền đem số lá ngải cứu đã được phơi khô bỏ hết vào bên trong lòng cối, rồi hai tay cầm chắc chiếc chày đá, bắt đầu từ từ giã nát số lá cây ấy ra.
Cô cứ thế kiên trì đứng giã liên tục hơn một trăm cái không ngừng nghỉ, khiến cho mồ hôi vã ra như tắm, túa ra ướt đẫm khắp cả người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
