Cánh cửa phòng đóng chặt bấy lâu nay cuối cùng cũng chậm rãi mở ra, Tần Cương cùng với người dì út mỗi người đứng một bên, cẩn thận đưa tay dìu lấy mẹ anh từ trong phòng bước ra ngoài.
Lúc này, nhìn mẹ của Tần Cương trông vô cùng yếu ớt, tiều tụy giống như người vừa mới phải trải qua một trận bạo bệnh thập tử nhất sinh vậy.
Đôi mắt bà đỏ hoe, sưng húp lên vì khóc lóc, đến cả giọng nói cất lên cũng thều thào, đứt quãng chẳng còn chút sức lực nào.
“Được rồi, các người quả thực là những kẻ quá độc ác, gia đình chúng tôi chấp nhận đồng ý với mọi yêu cầu mà nhà các người đưa ra.
Thế nhưng, con trai tôi chỉ còn đúng hai ngày nữa là phải lập tức quay trở về đơn vị rồi, cho nên chuyện đính hôn, cưới hỏi gì đó thì cứ đành phải để đợi đến lần sau khi nó có dịp về phép thì tính tiếp.”
Ai ở vùng này mà chẳng biết, chế độ nghỉ phép về thăm nhà của các đơn vị quân đội nhiều nhất cũng chỉ được mỗi năm một lần, thậm chí đối với những nơi đóng quân hẻo lánh, xa xôi thì có khi hai ba năm trời anh lính cũng chưa chắc đã có cơ hội được bước chân về đến nhà.
“Không được! Nhỡ đâu các người định phủi mông bỏ chạy, đi rồi không quay lại nữa thì lúc đó tôi biết đi đâu mà tìm người chịu trách nhiệm đây?” Mẹ của cô gái vừa nghe thấy thế liền nhảy dựng lên, lớn tiếng phản đối kịch liệt.
“Con gái bà có phải bị tật nguyền không mà vội vàng gả chồng thế?” Có người đứng ngoài xem náo nhiệt lớn tiếng hô lên.
“Đúng vậy, làm gì có chuyện ép người kết hôn như thế này, vốn dĩ cứu người là việc tốt.”
Họ đều là hàng xóm nhà Tần Cương, đương nhiên giúp đỡ anh nói đỡ.
Dì của Tần Cương xông ra cửa định cãi nhau với người ta, mẹ của Tần Cương khoát tay với những người bên ngoài: “Thôi mọi người đừng nói nữa, tôi thật sự không còn sức lực để đôi co với bọn họ. Thế này nhé, theo lời các người nói thì cũng quá vội vàng, ngày mai để Tần Cương đi huyện gửi điện báo cho đơn vị. Đây là quân hôn, phải được đơn vị đồng ý mới có thể kết hôn. Huống hồ bây giờ người trẻ kết hôn cũng phải đi đăng ký kết hôn đúng không? Các người về nhà chuẩn bị những gì cần chuẩn bị đi, bên Tần Cương chỉ cần lãnh đạo phê duyệt là có thể xin thêm vài ngày nghỉ, như vậy chúng tôi cũng có thêm mấy ngày để chuẩn bị.”
“Vậy không được, nhỡ ngày mai con trai bà đi huyện rồi bỏ trốn thì sao?” Ông bố cô gái nói chậm rì rì, nhưng ý tứ lại nắm trúng điểm yếu chí mạng.
“Các người không tin gì thì kết hôn cái khỉ gì!”
Mẹ của Tần Cương như lấy lại được tinh thần, lớn tiếng mắng một câu, mắng xong thì lại xìu xuống, tiếp tục tựa vào Tần Cương, thều thào nói: “Số tôi khổ quá! Con trai tôi số cũng khổ. Thật sự không được thì thôi, con gái nhà các người cứ đi cùng Tần Cương đến huyện một chuyến, tiện thể mua hai bộ quần áo, coi như là tiền sính lễ chúng tôi đưa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)