Cô đã tự bịa ra hình tượng này vì cô cảm thấy việc quan sát từ bên ngoài nhà in có những hạn chế. Nếu có cơ hội tiếp xúc với người bên trong, tốt nhất là thỉnh thoảng mang đồ ăn vào, cô chắc chắn sẽ thấy được nhiều thứ hơn.
Tuy nhiên dù sao cô cũng không phải là một người bán hàng rong thực sự nên một số cách nói chuyện và động tác chắc chắn sẽ không được tự nhiên. Tội phạm chắc chắn sẽ đặc biệt cảnh giác với những người lạ xuất hiện xung quanh. Chúng sẽ theo dõi cô từ mọi chi tiết.
Nếu bị phát hiện có điều gì đó không đúng, cô có thể dùng lý do "người giàu ra ngoài bán hàng rong cho vui" để giải thích.
"Đeo thì người khác nghe không rõ con nói gì." Vương Tuyết Kiều cởi áo khoác, lấy máy bộ đàm từ trong ra.
"Ôi, điện thoại di động à?" Trịnh Nguyệt Trân tò mò nhìn chằm chằm.
"Máy bộ đàm thôi mẹ. Cục cảnh sát nghèo lắm, đến máy bộ đàm cũng phải tiết kiệm từng đồng mới có, làm gì có điện thoại di động."
"Rốt cuộc con đi làm gì mà còn có máy bộ đàm vậy?" Trong suy nghĩ của Trịnh Nguyệt Trân, công việc của con gái bà là ngồi trong nhà, không bị gió thổi, không bị mưa ướt, mùa đông có lò sưởi, mùa hè có quạt. Sao bây giờ con bé lại về nhà với khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh, còn được trang bị máy bộ đàm? Có phải đã được giao cho một công việc đặc biệt nguy hiểm không?
Vương Tuyết Kiều sờ mũi: "Gần đây không phải đang xây dựng thành phố văn minh sao? Bên quản lý đô thị thiếu người nên điều chúng con đi giúp, canh xem có ai vượt đèn đỏ không, có ai khạc nhổ bừa bãi không... Nói chung là ngồi không thôi. Nếu bắt được thì phạt tiền, 5 tệ một người... À đúng rồi, gần đây mọi người cũng chú ý một chút nhé. Con không muốn vì chuyện này mà phải cầu xin đồng nghiệp."
Trịnh Nguyệt Trân bán tín bán nghi với lời nói dối này. Bà không rõ giữa quản lý đô thị và đồn công an có mối quan hệ hợp tác như vậy không nhưng bà biết chuyện xây dựng thành phố văn minh.
Năm ngoái khi đoàn kiểm tra đến có vài người không biết điều đâm đầu vào rắc rối, thành phố Lục Đằng đã không được công nhận. Cả ủy ban thành phố và chính quyền thành phố từ trên xuống dưới đều bị chỉ trích gay gắt.
Việc huy động toàn bộ lực lượng để tập trung vào các dự án trọng điểm là một hoạt động bình thường trên cả nước.
Trịnh Nguyệt Trân tạm thời tin, dù sao bà cũng có thể hỏi Đỗ Chí Cương.
Bà nhìn chiếc máy bộ đàm: "Cái này nhét trong ngực không bị rơi sao?"
"Có chứ, phiền lắm. Hay là mẹ may cho con một cái túi nhỏ để con đeo chéo? Túi may lớn một chút, con còn phải đựng cả máy nhắn tin nữa." Vương Tuyết Kiều tiện miệng nói rồi đi vào phòng lục tìm chiếc máy nhắn tin trong ngăn kéo.
Đó là món mà vài tháng trước người khác dùng để trừ nợ cho Vương Kiến Quốc. Vương Kiến Quốc cả ngày chỉ ngồi trong cửa hàng, không ra ngoài nên máy nhắn tin chẳng có ý nghĩa gì với ông.
Vương Kiến Quốc lại đem cho Vương Tuyết Kiều. Suy nghĩ của người cha là nhỡ con gái có người yêu, nửa đêm không về nhà thì ông ít nhất cũng có thể liên lạc được với con. Không ngờ lại được dùng cho công việc trước.
Vương Tuyết Kiều thử chiếc máy nhắn tin, có thể dùng được. Cô mở sổ nhật ký công việc, bắt đầu viết tóm tắt công việc trong ngày.
Về việc theo dõi, Vương Tuyết Kiều cũng có thể coi là một người bán chuyên nghiệp. Cô từng nhận đơn hàng từ một công ty tài chính chuyên bán khống. Cô đã ngồi lì hai ngày ở cửa một quán cà phê chuỗi đếm số khách vào, còn qua cửa sổ kính quan sát từng khách hàng đã mua bao nhiêu cốc cà phê, bao nhiêu món ăn nhẹ.
Những dữ liệu này sau đó đã trở thành bằng chứng quan trọng để công ty bán khống vạch trần công ty cà phê làm giả số liệu tài chính.
Vương Tuyết Kiều đã viết lại địa hình, lưu lượng người qua lại, thành phần người cũng như thời gian giao ca của ba ca làm việc ở nhà in, có bao nhiêu người ra vào. Ngày mai cô sẽ xác minh lại. Những dữ liệu này có thể sẽ hữu ích khi bắt giữ tội phạm sau này.
Khi cô viết xong đã gần 12 giờ. Bình thường giờ này Trịnh Nguyệt Trân và Vương Kiến Quốc đã ngủ rồi.
Vương Tuyết Kiều vươn vai, ra khỏi phòng, định đi vệ sinh rồi ngủ.
Thế nhưng cô thấy đèn phòng khách vẫn sáng. Trên bàn có một miếng vải màu hồng xanh. Trịnh Nguyệt Trân đang cầm máy bộ đàm ướm lên miếng vải.
"Mẹ đang làm gì vậy?" Vương Tuyết Kiều hỏi.
Trịnh Nguyệt Trân khom lưng, cạch cạch cắt vải: "Không phải con muốn một cái túi đeo chéo sao? Mẹ đang cắt vải đây."
"Ồ... Mẹ ngủ sớm đi, mai còn đi làm."
"Con ngủ trước đi."
Sáng hôm sau, Vương Tuyết Kiều thức dậy ra khỏi phòng, thấy trên bàn có một chiếc túi vải nhỏ hình con rắn. Hai con mắt là hai chiếc cúc nhựa màu đen to. Cái lưỡi rắn màu đỏ là một cái khóa cài, đầu còn lại ở đuôi rắn. Hai đầu có thể cài lại với nhau, có thể đeo chéo trên vai.
Trên lưng con rắn có một cái khóa kéo. Máy bộ đàm sẽ được đựng trong bụng con rắn.
Làm thành hình con rắn có lẽ là vì nguyên chủ tuổi Tỵ. Trong tiểu thuyết có nhắc đến, nguyên chủ hoàn toàn chìm đắm trong tình yêu là vì tên trùm phản diện đã bí mật nhớ sinh nhật của cô, còn tặng cô một chiếc ghim cài áo hình con rắn đính kim cương của Bvlgari.
Vương Tuyết Kiều cũng tuổi Tỵ. Mặc dù không có tình yêu mãnh liệt với các vật dụng hình con rắn nhưng cũng không ghét.
"Sáng tạo thật, con rắn cắn đuôi." Cô thích thú cầm chiếc túi vải đeo lên người.
Vương Kiến Quốc vừa ăn cơm vừa nói: "Mẹ con làm đến nửa đêm 4 giờ sáng mới xong."
"À, vất vả quá." Vương Tuyết Kiều nhìn xung quanh tìm Trịnh Nguyệt Trân, muốn cảm ơn bà.
"Bố bảo bà ấy đi ngủ, bà ấy bảo con muốn cái túi, phải làm cho xong... Đừng tìm nữa, bà ấy đi làm rồi. Hôm nay là ngày tổng kết cuối năm của nhà máy họ."
Vương Tuyết Kiều đeo chiếc túi rắn nhỏ lên vai, cảm giác ấm áp từ chiếc vải nhung kẻ truyền thẳng đến tận đáy lòng cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

