Khương Trạch vỗ vai em gái: "Tiền này nhà họ Vệ phải trả hết, em cứ yên tâm mà ăn, đừng có xót."
Nghe vậy, Khương Mật cười tít mắt: "Thế thì hầm luôn cả con đi anh!"
Khương Trạch cười hà hà: "Được rồi, em ngủ một giấc đi, tối anh mang canh gà vào cho."
Sau khi anh hai và chị dâu về đi làm, Tiểu Tương Bao sau khi chén no nê cũng lăn ra ngủ khì bên cạnh cô út, thỉnh thoảng còn ngáy khẽ. Mẹ Khương ngồi bên cạnh, nghiêm giọng hỏi: "Mật Mật, giờ con nói thật cho mẹ biết, chuyện sáng nay rốt cuộc là thế nào? Đừng có hòng lừa mẹ."
Khương Mật biết không giấu được mẹ, nhưng cô cũng chỉ kể những gì cần thiết: "Mẹ ơi, bọn Vệ Vinh Nghiệp chặn đường con. Chị họ thì cứ bắt anh ta phải xin lỗi, nhưng bọn họ chẳng những không xin lỗi mà còn sỉ nhục con thậm tệ, mắng con xấu xí, ngu ngốc như heo, rồi còn gọi con là cóc ghẻ nữa. Tất nhiên con cũng chẳng vừa, con mắng lại anh ta trông 'giống người' làm anh ta tức nổ đom đóm mắt. Lúc con định dắt Tiểu Tương Bao đi, anh ta lao tới túm cổ áo con lôi giật lại."
Cô vừa nói vừa khoa tay múa chân: "Anh ta nhấc bổng con lên khỏi mặt đất cả một đoạn thế này này, làm cổ con đau điếng."
Khương Mật cười hì hì: "Thì con chờ mẹ chạy lại cứu con mà, chẳng lẽ mẹ lại nỡ đứng nhìn con nhảy xuống sao?"
Mẹ Khương lườm yêu: "Thật không đấy?"
"Thật mà mẹ, con còn chưa ăn đủ thịt kho tàu mà, sao nỡ chết được." Khương Mật láu lỉnh đáp.
"Cái mồm con đúng là... Nhớ là đừng có nói chuyện này với ai, đặc biệt là Khương Thư Âm, từ nay về sau cứ tránh xa con bé đó ra. Thôi nằm xuống ngủ một lát đi, mẹ ngồi đây trông cho." Mẹ Khương đỡ cô nằm xuống, ân cần chỉnh lại chăn màn.
Khương Mật quả thực thấy mệt, thân thể này quá yếu ớt, vừa nhắm mắt lại đã chìm vào giấc ngủ sâu không mộng mị. Cô ngủ một mạch rất lâu, mẹ Khương cứ ngồi đó lặng lẽ ngắm nhìn con gái. Đây là đứa con bà đã dốc hết tâm sức chăm sóc suốt 17 năm qua.
Bà có năm người con, Khương Mật là út, lại là đứa ốm yếu nhất nên được bà cưng chiều nhất. Bà nhận ra sau lần này, con gái mình dường như đã thay đổi, trở nên thông minh và sắc sảo hơn hẳn. Người ta thường nói những người sau một trận ốm thập tử nhất sinh thường bị "thứ gì đó" nhập vào, nhưng mẹ Khương tuyệt đối không nghi ngờ, vì sự lanh lợi này của Khương Mật rất giống với lúc cô còn nhỏ.
Khương Mật bắt đầu yếu đi từ năm lên năm tuổi, và mụn bắt đầu mọc từ năm tám tuổi. Trước đó, cô bé là một đứa trẻ cực kỳ thông minh, học gì biết nấy, luôn đứng đầu lớp và miệng lưỡi ngọt xớt. Nhưng sau mười tuổi, trí nhớ cô bắt đầu giảm sút, tính tình cũng trầm lặng hẳn đi. Mọi nét tinh hoa dường như đã bị ông trời thu lại hết.
Mẹ Khương chắp tay khẩn cầu, mong sao bao nhiêu xui xẻo cứ đổ hết lên đầu bà, chỉ xin ông trời hãy đối xử tốt với Mật Mật của bà thêm một chút, chỉ một chút thôi là đủ rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)