Diêm Hạo Dương vẫn cố chấp bênh vực: "Thư Âm chỉ vì thấy Khương Mật không có bạn bè nên mới có ý tốt muốn chúng tôi kết bạn với cô ấy thôi mà."
Cô gái váy xanh mỉa mai: "Nói thật, nếu là tôi thì tôi cũng chẳng dám làm bạn với hạng người như các người. Đây mà gọi là kết bạn à? Nói là kẻ thù nghe còn hợp lý hơn đấy!"
Diêm Hạo Dương cứng họng: "Thì... là lỗi của chúng tôi, nhưng ý định của Thư Âm là tốt."
Từ Nhạc Ninh cũng hùa theo: "Âm Âm thực sự có lòng tốt mà, là do chúng tôi quá lời với Khương Mật. Tôi thành thật xin lỗi, từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa!" Nói rồi cô ta vội vàng chạy biến, lần này chẳng ai buồn đuổi theo.
Khương Mật gục đầu nhìn xuống tấm chăn bệnh viện, giọng run rẩy: "Chị họ, chị biết em vốn ngốc nghếch, chẳng biết ăn nói. Hôm nay em chỉ xin chị một điều duy nhất: sau này làm ơn đừng can thiệp vào chuyện của em nữa. Cứ nhìn thấy chị là em thấy sợ lắm..."
Khương Thư Âm chỉ biết đứng đó khóc lóc, luôn miệng nói lời xin lỗi. Cô gái váy xanh thấy vậy cũng không nỡ mắng thêm, chỉ khuyên cô ta từ nay về sau bớt lo chuyện bao đồng là được. Cô ấy vẫn khẳng định kẻ tội đồ lớn nhất chính là Vệ Vinh Nghiệp – kẻ đã nhục mạ và bức tử một cô gái yếu ớt giữa thanh thiên bạch nhật.
Khương Thư Âm cảm thấy xấu hổ vô cùng. Từ nhỏ đến lớn cô ta luôn được mọi người tung hô, cưng chiều, đây là lần đầu tiên cô ta mất mặt đến thế trước đám đông. Cô ta thầm hận Khương Trạch lúc nãy sao không lỡ tay đánh trúng mình một cái, nếu cô ta cũng "ngất" đi thì tình thế đã khác rồi.
Chủ nhiệm Hội liên hiệp phụ nữ cũng cố gắng làm dịu tình hình: "Thôi, mấy đứa trẻ con mâu thuẫn thôi mà, đừng chụp mũ nặng nề quá."
Mẹ Vệ vội vàng thanh minh: "Các đồng chí ơi, con nhà tôi sai thì nó chịu, nhưng nhà tôi ba đời đều là giai cấp công nhân gốc rễ, ông nội nó còn từng tặng áo bông cho Hồng quân, tuyệt đối không có chuyện tư tưởng bất chính đâu ạ!"
Sắc mặt ông Vệ xanh mét, ông nghiến răng nhìn thằng con trai ngu xuẩn rồi giơ chân đạp mạnh vào khuỷu chân Vệ Vinh Nghiệp, khiến hắn quỵ xuống sàn: "Quỳ xuống xin lỗi ngay!"
Vệ Vinh Nghiệp dù uất ức nhưng trước áp lực của cha và ánh mắt của bao nhiêu người, đặc biệt là khi có Khương Thư Âm ở đó, hắn cảm thấy nhục nhã vô cùng. Hắn cúi gằm mặt, lòng thầm hận Khương Mật thấu xương.
Khương Mật vờ như sợ hãi, nép sau lưng Khương Trạch: "Anh... anh đứng dậy đi..."
Thấy thời gian Vệ Vinh Nghiệp quỳ cũng đã đủ để gây áp lực, Khương Mật biết mình cần phải dừng lại đúng lúc. Cha mẹ Vệ Vinh Nghiệp tuy chỉ là cán bộ nhỏ ở xưởng sắt thép nhưng cậu của hắn lại là phó chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng – một chức danh đầy quyền lực thời bấy giờ. Chuyện này nếu làm quá lên thì cũng chẳng có lợi gì cho cô, vì ép một thiếu niên 17 tuổi vào tù là điều rất khó.
Khương Mật cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ: "Dì Vệ, dì đừng làm thế, cháu không chịu nổi đâu. Cháu tha thứ cho anh ấy mà." Cô quay sang nhìn Vệ Vinh Nghiệp: "Hy vọng sau này trước khi làm gì, anh hãy nghĩ đến bố mẹ mình. Chúng ta vốn chỉ là bạn học bình thường, chẳng mấy khi nói chuyện. Tôi trả sách và tặng bút cho anh chỉ vì muốn cảm ơn người bạn duy nhất đã từng giúp đỡ tôi. Tôi cứ ngỡ anh là người tốt, nào ngờ... hóa ra anh giúp tôi cũng chỉ vì chị họ tôi cầu xin."
Cô trầm mặc một lát rồi nghẹn ngào: "Nếu đã ghét tôi như thế, tại sao anh còn đồng ý gặp tôi? Chỉ để sỉ nhục tôi, vạch trần vết sẹo của tôi cho thỏa lòng hả hê của anh sao?"
Những lời này như xoáy vào tim gan mọi người, phơi bày toàn bộ nỗi đau mà nguyên chủ đã phải chịu đựng. Vệ Vinh Nghiệp bị hàng chục ánh mắt khinh bỉ đâm vào người, chỉ biết cắn răng thốt ra hai chữ: "Xin lỗi."
Khương Mật nhìn sang Khương Thư Âm: "Chị họ, tại sao chị lại phải cầu xin anh ta giúp em? Tại sao lại bắt anh ta phải xin lỗi rồi tặng bút cho em làm gì? Cả lần gặp mặt nửa tháng trước nữa... cũng là chị cầu xin anh ta sao?"
Câu hỏi của Khương Mật vô tình đẩy mối quan hệ giữa Khương Thư Âm và Vệ Vinh Nghiệp vào vòng nghi vấn. Ánh mắt mẹ Vệ nhìn Khương Thư Âm bỗng chốc trở nên đầy sắc lạnh: Tại sao cô ta lại cứ muốn con trai bà dính líu đến Khương Mật? Hóa ra mọi chuyện rắc rối này đều bắt nguồn từ cô gái xinh đẹp này mà ra!
Khương Thư Âm khóc đến hoa lê đái vũ, lòng rối như tơ vò. Cô ta chỉ muốn làm nũng với Vệ Vinh Nghiệp một chút, ai ngờ qua miệng Khương Mật lại biến thành "cầu xin" một cách thảm hại như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)