Hứa Thanh Lạc mỉm cười gật đầu, cô ngồi một bên phụ giúp múc nước, sẵn tiện hàn huyên cùng hai chị dâu. Hai chị nhân lúc này cũng chỉ dạy cho cô không ít đạo lý và kinh nghiệm khi về làm dâu nhà người ta.
“Chị dâu cả ơi, nghe chị nói thế, em thấy nhà họ Chu cũng rắc rối quá nhỉ.”
Hứa Thanh Lạc cứ ngỡ nhà họ Chu đơn giản lắm, nào ngờ vẫn còn gia đình chú hai Chu ở đó, mà nghe chừng nhà ông chú này cũng chẳng phải dạng vừa, hay gây chuyện lắm đây.
“Không hẳn là rắc rối, mà là vì cái lợi trên người Chu Duật Hành lớn quá, ai cũng thèm muốn thôi.”
“Ông cụ Chu năm ngoái đã nói thẳng trước mặt cả nhà, sau này cơ nghiệp họ Chu sẽ giao lại cho Chu Duật Hành.”
“Theo lẽ thường, con trưởng gánh vác là chuyện đương nhiên, chưa kể Chu Duật Hành lại có năng lực, mọi người chẳng có gì để bàn cãi.”
“Nhưng ngặt nỗi em rể tương lai lại không thể có con. Nghĩa là dù cậu ấy có giỏi giang đến mấy, thì cuối cùng nhà họ Chu vẫn phải cần con cháu bên nhà chú hai gánh vác trọng trách.”
“Cái ghế chủ gia nhà họ Chu ngay trước mắt, bậc cha chú bên ấy vì sự phát triển của dòng họ có thể ngồi yên.”
“Nhưng mấy cô em dâu họ của em, liệu họ có ngồi yên được không?”
“Con cái nhà mình có trăm phần trăm cơ hội trở thành người kế nghiệp nhà họ Chu sau này, em bảo họ không tính toán sao được?”
Nghe chị dâu cả nói, Hứa Thanh Lạc cũng dần hiểu ra. Chú hai Chu có lẽ không muốn phá vỡ cục diện hiện tại, nhưng ba người em họ kia thì chưa chắc đã chịu nằm yên.
Ai chẳng muốn con mình trở thành rồng thành phượng, huống chi cơ hội lại ngay trước mắt, dễ dàng chạm tới, ai mà muốn chờ đợi thêm vài chục năm nữa?
“Ba người em họ của em rể năng lực không đủ, hiện giờ có ông cụ Chu trấn giữ nên chưa dám làm loạn.”
“Nhưng ông bà cụ Chu cũng đã cao tuổi rồi, chẳng che chở được bao nhiêu năm nữa đâu.”
“Nhà họ Chu, sớm muộn gì cũng có một trận sóng gió lớn.”
Chị dâu cả vừa dứt lời, chị dâu hai liền ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm nghị nhìn Hứa Thanh Lạc, phỏng đoán:
“Chị chỉ sợ, sau khi em gả sang đó, bên nhà chú hai sẽ tìm cách đem con cái của họ cho em và em rể làm con nuôi để nối dõi.”
Hứa Thanh Lạc nghe vậy thì đồng tử co rụt lại. Nếu nhà chú hai thật sự có ý định đó, thì ông bà nội Chu sẽ chọn thế nào?
Họ sẽ chọn người cháu trai xuất chúng Chu Duật Hành, hay sẽ chọn tương lai dòng tộc của nhà họ Chu?
Đầu óc Hứa Thanh Lạc bỗng chốc rối bời. Nhà họ Chu nhìn ngoài mặt thì sóng yên biển lặng, nhưng thực chất chẳng khác nào một phủ đệ thời xưa, ai nấy đều có toan tính riêng trong lòng.
“Yên tâm đi, không có chuyện đó đâu.”
Ba chị em dâu giật mình nhìn sang, hóa ra bà nội Hứa đã đi ra từ lúc nào và nghe thấy câu chuyện của họ.
“Bà nội!”
Ba chị em vội vàng đứng dậy. Bà nội bước tới, nắm lấy tay Hứa Thanh Lạc như muốn trấn an:
“Nhà họ Chu đã hứa với ông nội cháu rồi, sẽ không ép uổng cháu bất cứ việc gì cả.”
…
…
Ngày Hứa Thanh Lạc xuất giá cuối cùng cũng đến. Đêm trước ngày cưới, mẹ Hứa đã vào phòng cô, dặn dò đủ điều về những chuyện cần lưu ý trong đêm tân hôn.
Hứa Thanh Lạc nghe mà ngượng chín cả mặt, nhưng mẹ Hứa sợ cô chịu thiệt, nên dù con gái có xấu hổ, bà vẫn kiên quyết nói cho bằng hết.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa hửng nắng, mẹ Hứa đã lôi cô ra khỏi chăn.
“Mẹ ơi, mới có năm giờ sáng mà mẹ.”
Hứa Thanh Lạc mơ màng ngồi dậy. Dù biết hôm nay là ngày trọng đại, nhưng cũng đâu đến mức phải dậy từ năm giờ, chẳng phải bảo chín giờ chú rể mới đến đón dâu sao?
“Hôm nay là ngày đại hỷ của con, phải trang điểm cho thật kỹ càng chứ.”
“Dậy mau đi, đừng có lười nướng nữa.”
Thấy mẹ kiên quyết quá, Hứa Thanh Lạc đành phải dậy rửa mặt súc miệng. Vừa làm vệ sinh xong, cô đã thấy hai chị dâu chờ sẵn trong phòng để sửa soạn tóc tai cho mình.
“Chị dâu cả, chị dâu hai.”
“Dậy rồi à? Để chị đi lấy đồ sáng cho em nhé.”
Hai chị dâu cười rạng rỡ, rồi xuống lầu bưng bữa sáng lên cho cô. Dưới nhà đã náo nhiệt lắm rồi, nhà bác cả cũng đã sang từ sớm.
Hai anh họ cùng với Hứa Thượng Uyên, Hứa Thượng Học đang ngồi quây quanh bàn ăn, bàn bạc xem lát nữa phải làm thế nào để chặn đường chú rể mới hả dạ.
Đám cháu trai cháu gái cũng hăng hái tham gia, nhất là khi biết hôm nay sẽ có bao lì xì, đứa nào đứa nấy đều vỗ ngực cam đoan sẽ chặn đứng "chú rể tương lai".
Bữa sáng chị dâu chuẩn bị cho Hứa Thanh Lạc là bánh trôi và sủi cảo. Theo tục lệ, con gái trước khi xuất giá phải ăn hai món này, tượng trưng cho một cuộc hôn nhân tròn đầy, viên mãn.
Ăn xong, Hứa Thanh Lạc thay bộ áo cưới. Mẹ Hứa cầm chiếc lược đứng sau lưng, bắt đầu chải đầu cho con gái, vừa chải vừa nói những lời tốt lành:
“Lược thứ nhất chải tóc bới cao, má hồng rạng rỡ miệng cười tươi.”
“Hôm nay con về nhà người, nguyện cho con cả đời bình an, hạnh phúc dài lâu, vợ chồng hòa hợp, cùng nhau đi đến bạc đầu.”
Mẹ Hứa vừa nói vừa khéo léo búi tóc cho nàng. Tóc của Hứa Thanh Lạc được búi cao gọn gàng, cài thêm những bông hoa đỏ thắm.
Nói đoạn, mẹ Hứa không kìm được mà đỏ hoe mắt. Bà vội quay đi, lấy tay thấm vội những giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt.
Hai chị dâu thấy mẹ chồng lưu luyến không nỡ thì vội vã an ủi. Hứa Thanh Lạc quay lại nhìn mẹ, cảm xúc nghẹn ngào khiến mắt nàng cũng dần đỏ lên.
“Mẹ ơi, con sẽ sống thật tốt mà.”
Mẹ Hứa mỉm cười lau nước mắt cho mình, rồi nhẹ nhàng lau khô nước mắt cho con gái. Bà hít một hơi sâu, cầm thỏi son trên bàn điểm tô lên môi nàng.
Hứa Thanh Lạc vốn đã xinh đẹp sẵn, thoa thêm chút son môi trông thần thái càng thêm rạng rỡ. Cô dùng đầu ngón tay dặm một chút màu son rồi tán nhẹ lên gò má làm phấn hồng.
Mẹ Hứa và hai chị dâu lần đầu thấy cách dùng son làm phấn má này, mà công nhận, màu sắc đồng nhất trông lại xinh đẹp lạ lùng.
“Đẹp quá, con gái mẹ đẹp quá.”
Chuẩn bị xong xuôi, mẹ Hứa gọi mọi người vào. Cả nhà ai nấy đều háo hức muốn ngắm nhìn Hứa Thanh Lạc.
Khi thấy cô trong bộ áo cưới lộng lẫy đứng trước mặt, các bậc trưởng bối và các anh trai vừa thấy mừng rỡ, vừa thấy chua xót trong lòng.
Mừng vì cô cuối cùng cũng tìm được bến đỗ bình yên, gả cho người mình thương, nhưng lại chẳng nỡ xa rời. Con gái lấy chồng, từ nay đã là người nhà người ta rồi.
“Đẹp lắm, cục cưng của bà đẹp lắm.”
Bà nội cười hiền từ bước lên, nắm lấy tay nàng ngắm nghía mãi không thôi. Ánh mắt bà đầy vẻ yêu thương và luyến tiếc, nhìn một hồi thì mắt cũng bắt đầu ngấn lệ.
Bà mím môi ngăn không cho nước mắt rơi, nhưng tuổi già sức yếu, giọt nước mắt chẳng nghe lời mà rớt xuống mu bàn tay Hứa Thanh Lạc.
“Bà nội, bà đừng khóc mà.”
“Con gả sang nhà họ Chu ngay cạnh đây thôi, sau này con sẽ thường xuyên về thăm bà mà.”
“Đúng rồi, đúng rồi, gả vào nhà họ Chu thì ngày lễ ngày Tết lúc nào cũng gặp được cháu, bà vui lắm chứ.”
Bà nội vội vàng lau nước mắt. Nghĩ lại bà cũng thấy an lòng, sau này cháu gái đi cùng cháu rể về thăm nhà, bà lại được gặp cháu suốt thôi.
“Đúng đấy bà nội, đây là chuyện vui mà.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)