Hứa Thanh Lạc lần đầu tiên đến nhà vệ sinh trên tàu hỏa. Cô vừa còn cách nhà vệ sinh mấy chục mét đã ngửi thấy đủ loại mùi vị từ trong đó bay ra, khiến cô không nhịn được phải bịt chặt cả mũi lẫn miệng.
Chu Dật Hành liếc nhìn cô, thấy dáng vẻ nhịn thở đến mức mặt đỏ bừng mà vẫn không chịu hít vào, trong lòng anh không nhịn được mà buồn cười.
Tiểu thư đài các.
“Cầm lấy.”
Chu Dật Hành lấy chiếc khăn tay của mình đưa cho cô. Hứa Thanh Lạc nhận lấy, bịt chặt mũi miệng, sau đó mới bước vào nhà vệ sinh giải quyết cho nhanh.
“Thống tử, cậu có thể khử mùi hôi không?”
“Ký chủ, tôi là hệ thống sinh con, không phải hệ thống đời sống.”
Hệ thống vô cùng lạnh lùng, nó là hệ thống sinh con cao quý, chứ đâu phải hệ thống phục vụ sinh hoạt, làm sao có được chức năng như vậy.
“Nhưng tôi có thể khiến cô mất khứu giác trong thời gian ngắn.”
“Có chuyện tốt thế sao không nói sớm.”
Hệ thống chột dạ không trả lời, trực tiếp chặn khứu giác của cô lại. Hứa Thanh Lạc lúc này mới có thể thở được, đi vệ sinh cũng không còn là cực hình nữa.
Hứa Thanh Lạc đi vệ sinh xong, rửa tay rồi đi ra. Chu Dật Hành đứng chắn ngay trước cửa nhà vệ sinh như một ngọn núi lớn, người đi ngang qua đều không nhịn được mà liếc nhìn anh.
Vị quân nhân này trông mặt lạnh như tiền, nếu không phải đang mặc bộ quân phục trên người, người ta còn tưởng anh đứng ở đây để chặn đường cướp con gái nhà lành về làm vợ.
Hứa Thanh Lạc bước ra, Chu Dật Hành liền đi theo phía sau cô hai bước, cùng quay về phía toa tàu. Về đến nơi, Hứa Thanh Lạc trả lại khăn tay cho anh.
“Cảm ơn anh.”
“Ừ.”
Chu Dật Hành nhận lấy khăn, nhìn cô leo lên giường nằm rồi mới kéo tắt đèn trong toa, sau đó nằm xuống nhưng vẫn nhắm mắt cảnh giác.
Nhóm người Hứa Thanh Lạc cũng đã đến Kinh Đô. Ông nội, bà nội Hứa cùng ông bà nội Chu đã sắp xếp xe đến ga tàu đón họ từ rất sớm.
“Anh cả và anh hai của con chắc là đã đến Kinh Đô hôm qua rồi.”
Lời mẹ Hứa vừa dứt, bóng dáng của Hứa Thượng Uyên đã xuất hiện ở đằng xa. Hứa Thượng Uyên dẫn theo cảnh vệ viên của ông nội Chu lái xe đến nhà ga.
“Cha mẹ! Tiểu Lạc!”
Hứa Thượng Uyên dáng người cao lớn, khoác trên mình bộ quân phục, trông vô cùng khí phách, bước nhanh lại gần. Lông mày và đôi mắt anh giống cha Hứa đến tám phần, cả người toát ra vẻ chính trực.
“Tiểu Uyên!”
Cha mẹ Hứa đã lâu rồi không gặp hai người con trai, Hứa Thượng Uyên đến đón người, không nghi ngờ gì chính là một sự bất ngờ lớn đối với họ.
Hứa Thượng Uyên cười bước đến, nhận lấy túi hành lý từ tay cha mẹ, sau đó đưa tay vò đầu Hứa Thanh Lạc.
Hứa Thanh Lạc dọc đường đi vốn đã bụi bặm, kiểu tóc cũng có chút lộn xộn, bị anh vò như vậy, cả đầu tóc gần như rối tung lên.
Hứa Thanh Lạc trừng mắt khó chịu. Nói chuyện thì nói chuyện, sao lại động tay động chân chứ, không biết hình tượng của con gái quan trọng lắm sao?
“Ui chà? Gan to nhỉ, lâu rồi không gặp, vừa thấy mặt đã dám trừng anh rồi.”
“Hừ, ai bảo anh làm hỏng kiểu tóc của em.”
Hứa Thanh Lạc chẳng sợ ông anh cả này chút nào. Trong nhà này cô chẳng sợ ai cả, là cô gái duy nhất trong thế hệ này, cô chính là “tiểu bá vương” của gia đình.
“Đừng vừa đến nơi đã mắng em gái.”
Cha Hứa nghiêm mặt nhìn Hứa Thượng Uyên. Thằng con cả này vừa gặp đã chọc phá con gái rượu của ông, đúng là da ngứa rồi.
Cha Hứa ra mặt bảo vệ Hứa Thanh Lạc, Hứa Thượng Uyên đương nhiên không còn khí thế gì nữa. Cha Hứa đối với hai thằng con trai vốn rất nghiêm khắc, đánh là đánh thật chứ không hề nương tay.
Hứa Thanh Lạc đắc ý nhìn Hứa Thượng Uyên. Hứa Thượng Uyên tức cười, búng vào trán cô một cái, rồi nhận lấy túi hành lý trên tay cô.
“Chào bác trai bác gái Chu, đã lâu không gặp.”
“Đã lâu không gặp, Tiểu Uyên càng lớn càng phong độ.”
Hứa Thượng Uyên và Chu Dật Hành đều là quân nhân, nhưng cảm giác mà hai người mang lại hoàn toàn khác nhau. Hứa Thượng Uyên mang đầy chính khí, nói năng làm việc đâu ra đấy, là kiểu vãn bối mà người lớn vừa nhìn đã yêu mến.
Hứa Thượng Uyên và Chu Dật Hành gật đầu chào nhau, nhưng khí thế trên người cả hai đều rất mạnh, ai cũng không chịu kém ai.
Người ta vẫn nói ải “anh vợ” khó qua, huống hồ Hứa Thanh Lạc có tận hai anh trai, lại còn thêm hai người anh họ, Chu Dật Hành muốn qua ải này, e là còn phải vượt qua thêm mấy cửa nữa.
“Tổng tư lệnh, Phó thị trưởng Hứa, ông nội Chu bảo tôi đến đón các vị.”
Cảnh vệ viên của ông nội Chu tiến lên chào kiểu quân đội, sau đó nhận lấy hành lý từ tay cha mẹ Chu. Cả nhóm lên xe rời khỏi nhà ga.
Họ đều về đại viện. Ông bà nội Hứa trước kia giữ chức vụ không nhỏ, nhà nước đã phân cho hai ông bà một căn biệt thự nhỏ.
Chỉ là khi trước thấy tình hình ở Kinh Đô căng thẳng, cộng thêm việc sức khỏe Hứa Thanh Lạc không tốt, hai người mới chọn cách đưa Hứa Thanh Lạc về quê Tô Thị.
Hiện nay Hứa Thanh Lạc sắp gả vào đại viện này, hai ông bà cũng có ý định dưỡng già ở Kinh Đô, làm hậu phương vững chắc cho cháu gái.
Chỉ là chuyện này hai ông bà vẫn chưa nói với người trong nhà, vả lại cháu gái họ cũng còn chưa chính thức gả vào nhà họ Chu.
Gia đình Hứa Thanh Lạc đến Kinh Đô, đương nhiên ở cùng với ông bà nội Hứa. Hai ông bà cũng đang mong ngóng gia đình ba người họ đến từ lâu.
Gia đình bác cả Hứa sống ở khu nhà ở dành cho cán bộ quân đội tại Kinh Đô, nên việc ở nhà ông bà Hứa vẫn rất rộng rãi.
Cha mẹ Chu và Chu Dật Hành về nhà họ Chu, cha mẹ Hứa và Hứa Thanh Lạc về nhà họ Hứa, hai nhà đều ở trong đại viện, nên thời gian tới cũng sẽ thường xuyên gặp mặt.
“Anh cả, mấy đứa cháu ngoan của em đâu rồi?”
“Ở nhà cả rồi, chị dâu cả và chị dâu hai của em đang ở nhà chuẩn bị bữa tối, gia đình bác cả lát nữa cũng đến ăn cơm.”
Hiếm khi có dịp cả nhà cha Hứa, cha mẹ Hứa, Hứa Thanh Lạc, Hứa Thượng Uyên và Hứa Thượng Học tề tựu đông đủ như vậy, đương nhiên phải quây quần ăn một bữa cho ra trò.
“Anh hai đâu rồi?”
“Anh hai của em đang ở nhà trò chuyện với ông bà, nói về cái nghiên cứu gì đó của nó.”
“Ông bà nghe đến phát phiền rồi, đang đợi em đến giải cứu đấy.”
Hứa Thanh Lạc vừa nghe đến việc anh hai lại lôi người trong nhà ra nói chuyện nghiên cứu khoa học, liền không nhịn được bật cười. Tính tình anh hai cô từ trước đến giờ vẫn luôn đặc biệt như vậy.
Hứa Thượng Học làm nghiên cứu, tính tình trong công việc có chút cô độc, nhưng trước mặt người thân thì lại giống một “ông cụ non”, nói không ngừng nghỉ. Ai xui xẻo bị anh nhắm trúng thì đều phải nghe anh phổ cập kiến thức.
Còn chị dâu cả của cô, Lương Như Ca, đó là người mà anh cả cô “cướp” về. Anh cả cô nhìn thì chính trực vô cùng, nhưng làm việc lại chẳng mấy khi chịu giảng đạo lý.
Hứa Thanh Lạc nóng lòng muốn gặp ông bà và mấy đứa cháu. Khi xe vừa đi vào đại viện, dừng lại trước cửa nhà họ Hứa, cô liền mở cửa xe nhảy xuống trước.
Ông bà nội Hứa vẫn luôn đứng trước cửa đợi, nghển cổ nhìn ra ngoài. Hứa Thanh Lạc vừa xuống xe, hai ông bà đã kích động, vội vàng bước ra khỏi sân.
“Ông bà!”
Hứa Thanh Lạc tiến lên ôm chầm lấy ông bà. Trên mặt ông bà nội Hứa đầy vẻ từ ái, vội vàng kéo cô xoay qua xoay lại nhìn cho kỹ.
“Để ông bà xem nào, gầy rồi, gầy đi rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)