Chu Dật Hành bị các bậc trưởng bối kéo lại trò chuyện, nhưng ánh mắt anh thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn về phía cô. Thấy dáng vẻ mơ màng, lờ đờ của cô, anh liền biết cô đã ngấm men rượu rồi.
“Cha mẹ, Tiểu Lạc say rồi, con đưa cô ấy về trước ạ.”
Mẹ Hứa nghe nói Hứa Thanh Lạc say, vội vàng đưa tay sờ lên mặt cô. Khi cảm nhận được hơi nóng trên gò má Hứa Thanh Lạc, bà liền giục hai người mau về nghỉ ngơi.
“Con mau đưa con bé về nghỉ đi, trong tủ bếp có mật ong đấy, con pha cho con bé một cốc nước mật ong nhé.”
“Ở đây có bọn ta rồi, hai đứa cứ về trước đi.”
Chu Dật Hành gật đầu, chào hỏi các bậc trưởng bối một lượt, rồi nắm lấy cánh tay Hứa Thanh Lạc, đưa cô về nhà.
Hứa Thanh Lạc dù đã say, nhưng vẫn còn giữ được chút ý thức, chỉ là trên người cô không còn bao nhiêu sức lực, lúc đi bộ hai chân cứ bước loạng choạng, không vững.
Ở bên ngoài, Chu Dật Hành e ngại đông người nên không dám có cử chỉ quá thân mật, nhất là khi anh và Hứa Thanh Lạc vẫn chưa đăng ký kết hôn, anh càng không dám vượt quá chừng mực.
Nhưng khi về đến nhà, thấy Hứa Thanh Lạc gần như dựa hẳn vào lòng mình, Chu Dật Hành thở dài một tiếng, cúi người bế thốc cô lên, đưa thẳng về phòng.
Hứa Thanh Lạc vừa chạm vào giường liền buông Chu Dật Hành ra, hai tay ôm lấy chăn ngủ khò khò, để mặc Chu Dật Hành đứng đó như một gã sai vặt.
Chu Dật Hành bị dáng vẻ “dùng xong liền vứt bỏ” này của cô làm cho bật cười, sau đó anh cúi người giúp cô cởi giày, đắp lại chăn cho cô cẩn thận, rồi mới xuống lầu pha nước mật ong.
“Tiểu Lạc, uống chút nước mật ong đi.”
Chu Dật Hành đỡ cô dậy, Hứa Thanh Lạc cau mày. Tính khí cô vốn dĩ thất thường, cô đưa tay ra, làm cho cốc nước mật ong trên tay Chu Dật Hành suýt nữa bị hất đổ.
Chu Dật Hành nhanh mắt nhanh tay giữ lấy cốc, lúc này mới tránh được cảnh nước mật ong đổ tung tóe.
“Ngoan, uống một chút thôi.”
Chu Dật Hành kiên nhẫn dỗ dành cô. Hứa Thanh Lạc vốn ăn mềm không ăn cứng, tuy đang say rượu, nhưng cô cũng không phải kiểu người thích làm loạn.
“Uống một chút đi, ngày mai tỉnh dậy sẽ dễ chịu hơn.”
Chu Dật Hành nói xong lại đưa cốc nước đến bên miệng cô. Hứa Thanh Lạc mơ mơ màng màng ngả vào người anh, Chu Dật Hành cảm nhận được thân thể mềm mại trong lòng, thì hơi khựng lại một chút.
Hứa Thanh Lạc hai tay nắm lấy cổ tay anh, cúi đầu nhấp một ngụm nước trong cốc. Sau khi cảm nhận được vị ngọt, cô cũng không còn bài xích nữa.
Người Chu Dật Hành rất nóng, Hứa Thanh Lạc sau khi say rượu lại đặc biệt thích cảm giác này, chỉ hận không thể rúc hẳn vào trong lòng anh.
Chu Dật Hành bưng cốc nước, cúi đầu nhìn cô, trong lòng dậy sóng. Tình cảm vẫn luôn giấu kín tận đáy lòng, vào khoảnh khắc này, dù muốn giấu thế nào cũng không giấu nổi nữa.
Hứa Thanh Lạc ngẩng đầu nhìn anh, khi thấy sự yêu thương trong mắt anh, đầu óc cô có chút ngẩn ngơ, sau đó hai tay ôm lấy cổ anh, đưa mặt sát lại gần.
“Anh… có phải anh thích em không?”
Giọng điệu Hứa Thanh Lạc nũng nịu, thậm chí trong câu hỏi còn mang theo chút ngang ngược, hành động có phần vô lý, ánh mắt lại đầy vẻ kiêu ngạo.
Chu Dật Hành ngả người ra sau, Hứa Thanh Lạc lại tiếp tục tiến tới, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần, cho đến khi Chu Dật Hành không còn đường lui nữa, cô mới chịu dừng lại.
“Em say rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi.”
“Em không say, anh còn chưa trả lời câu hỏi của em.”
Tính cách Hứa Thanh Lạc vốn rất bướng bỉnh, chuyện cô muốn biết, thì chưa bao giờ chịu bỏ qua, nhất định phải hỏi cho ra nhẽ.
Giống như hồi cô còn bé, ngày nào cũng ôm con búp bê chạy theo sau lưng anh, cái miệng nhỏ liến thoắng không ngừng hỏi: “Anh Chu Chu ơi~ em về Tô Thị với ông bà, anh có nhớ em không?”
Anh không trả lời, cô liền ngày nào cũng chạy đến hỏi một lần, cho đến khi nhận được đáp án mới chịu thôi.
Chu Dật Hành nhớ lại câu trả lời ngày ấy của mình, khiến Hứa Thanh Lạc bỏ đi mà không thèm chào tạm biệt, liền vội vàng mở mắt nhìn Hứa Thanh Lạc.
Lần này, ánh mắt anh đầy vẻ nghiêm túc và kiên định, như thể đang đưa ra một câu trả lời cho cả quá khứ của bản thân, cũng là cho Hứa Thanh Lạc.
“Phải.”
Hứa Thanh Lạc nghe xong, khóe miệng cong lên. Cô cười rất ngọt, lại càng thêm bám người, cả người ngồi hẳn lên đùi Chu Dật Hành, hai tay siết chặt lấy cổ anh.
“Sau này anh đối tốt với em, em cũng sẽ đối tốt với anh.”
Lời nói của Hứa Thanh Lạc chân thành mà nóng bỏng. Đồng tử Chu Dật Hành khẽ co lại, đôi mắt anh đen láy, nhưng bên trong lại lấp đầy hình bóng của Hứa Thanh Lạc.
Hứa Thanh Lạc dựa mặt vào lòng anh, lông mi Chu Dật Hành khẽ rung lên, sau đó anh thì thầm hỏi câu mà trong lòng luôn muốn biết đáp án.
“Thế còn em…”
Chu Dật Hành còn chưa kịp hỏi hết câu, bên tai đã truyền đến tiếng thở đều đặn của Hứa Thanh Lạc. Chu Dật Hành cúi đầu nhìn, rồi bất lực mỉm cười.
Thế còn em, em có thích anh không?
……
……
Hứa Thanh Lạc ngủ một giấc rất ngon, đến tận trưa hôm sau mới tỉnh lại. Cha mẹ Hứa hôm nay cũng dậy muộn, bữa ăn đầu tiên của cả nhà ba người trực tiếp là bữa trưa.
Ăn cơm xong, cha mẹ Chu và Chu Dật Hành liền đến nhà. Họ đã mua xong vé tàu về Kinh Đô rồi.
“Vé tàu tiểu Hành đã đi mua từ sáng sớm rồi.”
“Mua vé chiều mai lúc hai giờ, đều là vé giường nằm mềm.”
“Cộng cả cảnh vệ viên là bảy người, tôi và ông Chu cùng cảnh vệ viên một toa, các người cùng toa với tiểu Hành.”
“Trên tàu đông người, tiểu Hành dọc đường nhớ phải cảnh giác nhiều một chút.”
Cha mẹ Chu đều đã sắp xếp ổn thỏa. Cha mẹ Hứa tuy mới qua tuổi ngũ tuần, nhưng cơ thể dù sao cũng không còn tốt như người trẻ, có Chu Dật Hành cùng toa thì cũng yên tâm hơn phần nào.
“Được.”
Đã định xong thời gian đi Kinh Đô, cha mẹ Hứa bắt đầu dọn dẹp đồ đạc, nhất là thịt thà và những thực phẩm không để được lâu trong nhà, hôm nay đều phải ăn hết.
Cha mẹ Hứa chỉ mang theo hai bộ quần áo thay giặt, cùng một bộ quần áo mới sẽ mặc vào ngày Hứa Thanh Lạc xuất giá, còn cả tiền và tem phiếu, ngoài ra những thứ khác có thể không mang thì không mang.
Đồ của Hứa Thanh Lạc là nhiều nhất, của hồi môn, rồi quần áo thường ngày các thứ đều phải mang theo nhiều một chút, dù sao sau khi kết hôn cô cũng phải theo quân.
Chu Dật Hành trước khi đến Hải Thị đã nộp báo cáo kết hôn, chỉ là vì chưa chọn được nhà, nên sau khi đăng ký kết hôn, quân đội mới cho phép theo quân.
Tuy nhiên nhà ở khu gia đình quân đội cũng không nhiều, chỉ có hai căn đó thôi, dạo gần đây trong quân đội cũng không có ai kết hôn, nên lãnh đạo cũng đã giữ lại cho Chu Dật Hành.
Chủ yếu là vì Chu Dật Hành ở độ tuổi này mà vẫn chưa kết hôn, khiến các lãnh đạo trong quân đội cũng sốt ruột, nghe tin anh sắp kết hôn, các lãnh đạo còn quan tâm hơn bất kỳ ai.
Chu Dật Hành dự định sau khi đăng ký kết hôn sẽ thương lượng với Hứa Thanh Lạc xem cô thích căn nào, sau đó anh sẽ gọi điện thoại về cho Chính ủy xác nhận, rồi nhờ chiến hữu giúp dọn dẹp qua một lượt là được.
Còn về đồ nội thất các thứ, đợi sau khi anh và Hứa Thanh Lạc đến nơi, đi đóng đồ rồi bày biện vẫn còn kịp.
Hứa Thanh Lạc đồ đạc nhiều, riêng một cái rương của hồi môn thôi đã nặng không ít, quần áo mùa đông cô tạm thời không mang theo, đợi đến lúc đó cha mẹ Hứa gửi lên quân đội cho cô là được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)