“Ông ơi, cắt cánh thôi được không ạ? Khoan giết đã, nhà mình cũng ăn không hết nhiều thế. Mấy con gà này còn chưa chết đâu, chỉ ngất thôi. Cứ nuôi trước đi, biết đâu còn đẻ được mấy quả trứng…”
Ông nội Phó khựng lại, nhìn con gà rừng trong tay: “Chưa chết à?”
Cô gật đầu lia lịa: “Cháu dùng ít thuốc mê, mấy con này chưa chết, chỉ ngất thôi.”
Ông hiểu ra, bật cười: “Vậy thì cắt cánh mấy con gà này trước. Thỏ rừng với chuột đồng thì phải làm thịt, hai thứ đó không nuôi được.”
“Ông ơi, sao thỏ rừng không nuôi được ạ?”
Ông nội Phó cười nói: “Thỏ rừng biết đào hang. Cháu tin không, chỉ qua một đêm là nó đào hang chạy mất.”
“Ồ.”
Đúng là cô chưa từng nuôi thỏ. Đời trước, thỏ nuôi cô từng thấy đều được nhốt trong chuồng chuyên dụng, dĩ nhiên không biết thỏ không thể thả trên nền đất.
Lúc này, ông nội Phó cầm một con gà rừng lên hỏi cô: “Con này cổ đã thành thế này rồi, chắc chết rồi nhỉ?”
Cô ngẩng lên nhìn, đúng là con gà tội nghiệp bị cô đè chết kia. Phó Hiểu gãi đầu, cười hì hì.
“Con này làm thịt đi ạ. Hôm nay mình hầm canh gà, cháu nấu cho ông, ngon lắm.”
Ông nội Phó cười ha hả gật đầu, tay đã cầm dao bắt đầu lột da thỏ.
Cảnh tượng nhất thời hơi quá mức khó coi…
Tuy đã nhìn quen máu me ở tận thế, cô vẫn thấy buồn nôn.
Phó Hiểu đứng dậy, nói với ông nội Phó: “Ông ơi, cháu đi đưa ít nước cho mợ với mọi người.”
“Đi đi, đưa nước xong thì về, đừng ở ngoài ruộng lâu quá. Giờ này nắng gắt.”
“Vâng ạ…”
Cô lấy hai bình nước lớn đi vào bếp, nhưng không rót nước từ phích. Thời này phích giữ nhiệt rất tốt, nước mới rót ra còn bỏng miệng, căn bản không uống được. Vì vậy cô lấy nước 45 độ từ máy uống nước trong không gian, còn cho thêm không ít nước linh tuyền vào, rồi xách hai bình nước đi về phía ruộng.
Đi được nửa đường, đúng lúc gặp anh hai đang đeo gùi trên lưng. Cô vẫy tay ra hiệu, bước tới, thấy trán anh đã đổ mồ hôi, bèn vặn nắp một bình nước cho anh uống một ngụm, sau đó hạ giọng nói:
“Em đi đưa nước cho mợ với mọi người. Anh hai, anh làm sạch con gà chết kia giúp em nhé? Em về sẽ nấu canh gà, ngon lắm. Còn con hoẵng ngốc kia nhất định phải làm thịt đấy nhé. Em cũng không biết thuốc mê bao giờ hết tác dụng, lỡ nó chạy mất thì sao.”
“Phì…”
Phó Hoành nhìn cô gái nhỏ đang lải nhải trước mặt, không nhịn được bật cười, xoa đầu cô.
“Yên tâm đi, về là anh xử lý ngay. Đi đi, nhớ đi chỗ có bóng râm, đừng phơi nắng hỏng người.”
Phó Hiểu xoay người đi tiếp về phía ruộng. Trên đường, cô lén thả vài viên đá vào bình nước. Nắng buổi sáng đã khá gắt, đá tan rất nhanh, nước cũng mát hơn, uống vào sẽ dễ chịu hơn.
Vừa đi cô vừa nghĩ, lát nữa về sẽ dùng rau sam làm bánh rau dại hấp. Đây là món đời trước cô từng ăn, rất ngon. Người không hiểu chỉ biết rau sam là rau dại, có thể cho gà ăn.
Nhưng trong mắt người học Đông y, đây lại là thứ tốt, giàu đủ loại vitamin, ăn vừa phải rất có ích cho cơ thể.
Còn có rau mì sợi, có thể trộn với chút bột mì rồi đem hấp, sau đó trộn với tỏi và ớt, cũng là một món hấp rất đậm đà.
Người thời này đều thích ăn bột mì trắng, ngược lại cô cảm thấy mấy loại rau dại này có hương vị hơn. Dù sao lúc nấu cô sẽ cho thêm nước linh tuyền, nhất định sẽ rất ngon.
Cứ vừa đi vừa nghĩ, bất giác cô đã đến nơi.
Cô đứng ở đầu ruộng nhìn vào trong, từ xa đã thấy bóng dáng mợ. Phó Hiểu đi theo bờ ruộng vào trong.
Đúng lúc mợ đứng thẳng dậy đấm lưng, nhìn thấy cô liền bước ra đón, lớn tiếng gọi: “Tiểu Tiểu, sao cháu lại tới đây?”
Phó Hiểu bước nhanh thêm mấy bước, tới trước mặt bà, lấy khăn tay trong túi ra lau mồ hôi cho bà rồi đưa bình nước qua.
“Cháu đưa nước cho mợ. Mợ uống nhanh đi.”
Người bên cạnh trông thấy liền trêu: “Ôi, Tú Phân à, cô cháu gái này đúng là đứa trẻ ngoan, còn biết đưa nước cho mợ. Nhìn con nhà tôi xem, không nói là chẳng biết làm gì cả.”
Lý Tú Phân uống một ngụm nước, sảng khoái thở ra một hơi. Nghe vậy, bà cười nói: “Con gái nhà chị còn chưa đủ thương chị à? Ngày nào tôi cũng thấy con bé giúp chị giặt quần áo, chị biết đủ đi.”
Mấy người đứng quanh đều bật cười.
Phó Hiểu cười tủm tỉm nhìn bà uống nước. Bỗng cô nhìn sang bình nước còn lại trong tay, hỏi: “Mợ ơi, anh cả với cậu cả đâu ạ?”
Lý Tú Phân giơ tay phải che nắng, nhìn về phía xa rồi nói với cô: “Không vội, cháu cứ đứng đây đợi. Anh cả với cậu cả cháu lát nữa sẽ qua.”
Phó Hiểu ngẩng đầu nhìn, quả nhiên thấy những người gánh nước lần lượt gánh đòn đi về phía này.
Cô ghé sát tai mợ, nói nhỏ: “Mợ ơi, anh hai lên núi kiếm được rất nhiều gà rừng thỏ rừng. Trưa nay cháu nấu canh gà cho mọi người uống.”
Lý Tú Phân mừng rỡ, cũng hạ giọng: “Ngoan quá, đợi mợ về nấu cũng được.”
Phó Hiểu ôm cánh tay mợ lắc lắc. Lý Tú Phân chịu không nổi cô làm nũng, đành đồng ý, nhỏ giọng nói: “Bảo anh hai cháu phụ cháu.”
Phó Hiểu gật đầu. Bà lại uống thêm một ngụm lớn, rồi nói: “Ngoan, cháu đưa bình nước cho anh cả là được. Bảo anh treo lên cái cây bên kia. Bọn mợ tan làm sẽ mang về. Cháu về sớm đi, chỗ này nắng lắm, nghe lời.”
Phó Hiểu nhìn lên, thấy Phó Dục đang gánh nước đi tới, bèn gật đầu nói với bà: “Mợ, vậy cháu đi đưa nước cho anh cả. Cháu để bình nước trên cây bên kia, mợ khát nhớ uống nhé…”
Lý Tú Phân gật đầu, thúc cô mau sang gốc cây bên kia, còn mình lại quay về ruộng tiếp tục khom lưng nhổ cỏ.
Phó Hiểu men theo bờ ruộng chậm rãi đi về phía gốc cây. Còn cách Phó Dục vài mét, cô gọi: “Anh cả.”
Nghe giọng cô, Phó Dục ngẩng đầu nhìn sang. Anh đổ gánh nước vào chỗ quy định trước, sau đó đặt đòn gánh sang một bên, chờ cô đi tới.
“Sao em lại tới đây? Sau này bảo Phó Hoành đi, đừng đội nắng ra ngoài nữa, nắng lắm.” Trong mắt Phó Dục ngậm ý cười.
Cô đưa bình nước cho anh, ghé lại gần hạ giọng nói: “Anh hai đang ở nhà xử lý con mồi. Hôm nay bọn em lên núi, thu hoạch không ít đâu…”
Anh uống xong một ngụm nước, khựng lại, nhướng mày hỏi: “Bọn em? Bọn nào? Em cũng đi theo à?”
Phó Hiểu cười hì hì lảng sang chuyện khác: “Ây da, đừng để ý mấy chi tiết đó mà…”
Cô nghịch ngợm chớp mắt: “Về nhà có bất ngờ đó. Hôm nay mọi người mệt lắm đúng không, em sẽ nấu món ngon bồi bổ cho mọi người.”
Phó Dục duỗi ngón tay búng nhẹ lên trán cô, giọng bất lực: “Em đó. Lần sau không được đi nữa, trên núi có lợn rừng đấy, vẫn phải cẩn thận.”
Phó Hiểu gật đầu lia lịa, trong lòng thì thầm: Em hứa, nhưng lần sau em vẫn dám…
“Cẩn thận cái gì?” Lúc này, giọng Phó Vĩ Bác vang lên từ phía sau. Chỉ thấy ông gánh hai thùng nước đầy, nói xong lại cúi đầu đổ nước. Đổ xong, ông mới đi tới chỗ hai người.
Vừa nói cô vừa lùi lại, vẫy tay với hai người rồi xoay người chạy về nhà.
Phó Vĩ Bác nhìn cô chạy xa như làn khói, quay sang hỏi Phó Dục: “Ý là sao đây…”
Phó Dục nhún vai: “Không phải em ấy nói rồi sao, về nhà sẽ biết.”
Anh xoay người gánh đòn lên, tiếp tục đi về phía bờ sông…
Phó Hiểu men theo hàng cây dưới chân núi mà đi về nhà, vừa hay có bóng râm che nắng.
Đi được vài bước, cô thấy mấy thanh niên trí thức. Cô chỉ nhận ra vài người trong số đó, đều là người từng gặp trên xe bò hôm qua.
Dù sao cũng không thân. Thấy có người mỉm cười gật đầu với mình, cô cũng lễ phép mỉm cười gật đầu, nhưng chân không dừng lại, tiếp tục đi về phía trước.
Đi thêm mấy bước, một nữ thanh niên trí thức phía sau gọi cô dừng lại.
“Em gái nhỏ, còn nhớ chị không? Hôm qua chúng ta đã hẹn lần sau cùng chơi đấy…”
Cô nhận ra người này, chính là cô gái trên xe bò hôm qua cứ nhìn chằm chằm anh cả cô.
Nghe cô ta nói vậy, mấy thanh niên trí thức đang nhổ cỏ bên cạnh đều nhìn sang.
Hứa Nguyệt thấy cô bé kia dừng bước, trong lòng đắc ý. Chẳng qua chỉ là một con nhóc thôi mà, dỗ vài câu không phải sẽ mắc câu sao.
Nhưng ngay khi cô ta định nói câu tiếp theo, Phó Hiểu lại ngơ ngác mở miệng: “Chị thanh niên trí thức này, em không quen chị…”
Lời vừa thốt ra, vài thanh niên trí thức bên cạnh bật cười. Sắc mặt Hứa Nguyệt cũng trở nên rất khó coi.
Phó Hiểu bỏ lại một câu: “Chị tạm biệt nhé.” rồi không để ý tới cô ta nữa, tiếp tục đi về phía trước.
Sau khi xoay người, cô trợn trắng mắt, khẽ cười khẩy: “Rác rưởi… thật sự coi mình là trẻ con để dỗ à…”
Không để tâm tới người phía sau, cô tiếp tục đi về nhà.
Dọc đường, nhìn dãy núi xanh um, lòng cô bỗng dâng lên một nỗi cảm khái. Đời trước cô ở tận thế quá lâu, cuộc sống bình yên khi ấy chỉ là một điều xa xỉ.
Ở tận thế, cô chưa từng ngủ được một giấc ngon. Mỗi lần nghỉ ngơi đều không dám ngủ sâu, cô không chỉ phải đề phòng đám tang thi vô tri, mà còn phải đề phòng những nhát dao sau lưng đến từ con người.
Ở tận thế, con người thật ra còn đáng sợ hơn tang thi. Bạn vĩnh viễn không biết một người vì tư dục của bản thân có thể làm ra chuyện gì. Cô đã thấy quá nhiều mặt xấu xí của nhân tính.
Bây giờ, đến thời đại này, tuy lạc hậu một chút, nhưng ít nhất cô đã có được cuộc sống bình yên mà mình mong muốn. Huống chi cô còn có không gian, trong không gian lại có thương thành bao hàm vạn vật, điều kiện sống của cô chỉ có thể tốt hơn tất cả mọi người.
Hơn nữa hiện tại, cô có người nhà đáng yêu ở bên, không còn cô độc một mình.
Bây giờ cô rất hạnh phúc.
Mà phần hạnh phúc này có được không dễ… cô phải dốc hết sức mình để bảo vệ.
“……”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)