Phó Hiểu đưa tay vuốt ve nấm mộ trước mắt. Trong đầu hiện lên từng khung hình, có sự yêu thương của bà ngoại, có sự dạy dỗ tỉ mỉ của ông ngoại.
Những ký ức thuộc về nguyên chủ vốn đã dần phai nhạt trong đầu cô, giờ lại một lần nữa trở nên rõ ràng.
Bao gồm cả tình cảm sâu nặng bất chợt trỗi dậy trong lòng, đến một cách rất khó hiểu.
Như thể những người này vốn chính là người thân của cô, những chuyện này vốn chính là những gì cô từng trải qua.
Phó Hiểu âm thầm nói với nấm mộ trước mặt: Ông ngoại Phó, bà ngoại Phó, còn có... mẹ Phó, xin chào mọi người. Xin lỗi, con không biết bây giờ rốt cuộc con có được xem là con cháu của mọi người hay không.
Cô chậm rãi ôm lấy ngực.
Lúc này, vì sao ngực cô lại đau đến thế?
Nỗi đau buồn ấy không thể diễn tả bằng lời, cũng không biết phải trút ra thế nào.
Nước mắt lại một lần nữa làm nhòe tầm mắt. Cô cúi đầu, mặc cho từng giọt nước mắt rơi xuống.
Cảm nhận được đôi tay mình không thể kìm được mà run rẩy...
Giờ phút này cô rất rõ, đây không phải nỗi đau của nguyên chủ.
Là của cô.
Trong lúc nước mắt rơi xuống, nỗi đau trong lòng cũng được giải tỏa.
Dần dần, cô không nhịn được mà nghẹn ngào bật khóc.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn lá cây rơi xuống...
Nỗi buồn như theo những chiếc lá bay mà tiếp tục điên cuồng sinh trưởng...
Có tiếng bước chân truyền đến, ngay sau đó cô cảm nhận được có bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đầu mình.
“Được...”
Hai người đi ra khỏi núi sau.
Đúng giờ cơm, trên đường về nhà có thể nhìn thấy khói bếp lượn lờ...
Phía trước cũng có thể nhìn thấy người đang chờ cô về nhà.
Phó Hiểu mỉm cười.
Trái tim bỗng nhiên yên ổn lại, giống như linh hồn đã phiêu bạt rất lâu cuối cùng cũng tìm được nơi trở về.
“Em gái về rồi...” Phó Hoành vừa nhìn thấy bóng cô đã chạy tới như gió, đi quanh cô không ngừng lải nhải.
“Em gái, em có mệt không... em đói chưa, canh gà anh hai nấu cho em xong rồi, anh nói em nghe thơm lắm...”
Lý Tú Phân bước tới đẩy cậu ra, kéo tay Phó Hiểu đi vào nhà:
“Mợ nói con nghe, bé ngoan à, đừng để ý anh hai con, nó chỉ được cái lắm lời, phiền người ta lắm... Đi, chúng ta về nhà ăn cơm...”
Vừa vào sân đã thấy Phó Vĩ Luân đứng ở sân trước, tay cầm một điếu thuốc. Nhìn thấy hai mắt đỏ hoe của Phó Hiểu, động tác hút thuốc của anh hơi khựng lại. Anh làm như không nhìn thấy gì, ném nửa điếu thuốc còn lại xuống đất, nói với Phó Hoành đang ồn ào phía sau:
“Đi, đỡ ông nội ra đây...”
“Vâng ạ...”
Phó Hoành hấp tấp chạy về phía phòng ông lão.
Một nhà tám người ngồi quanh bàn ăn. Ông nội Phó cười ha hả nói một câu “ăn cơm thôi”, mọi người mới bắt đầu cầm bát đũa.
“Em gái, lại đây... nếm thử canh gà anh hai làm.” Phó Hoành cầm muôi múc một bát canh gà đưa tới.
Phó Hiểu mỉm cười nhận lấy:
“Cảm ơn anh hai...”
Phó Vĩ Bác ngồi bên cạnh nhìn dáng vẻ cười ngốc của con trai thứ hai, bĩu môi không chút nể nang vạch trần:
“Con cũng chỉ nhóm lửa thôi, còn không biết xấu hổ nói là con làm à...”
Phó Hoành lén nhìn Phó Hiểu một cái, không phục lầm bầm:
“Vậy cũng tính là con làm mà.”
Lý Tú Phân nhìn hai cha con đấu khẩu cũng không nói gì, chỉ bình tĩnh ăn cơm, thỉnh thoảng gắp đồ ăn cho Phó Hiểu và Phó Khải.
“Giá mà có rượu thì tốt.” Ông nội Phó uống một ngụm canh gà, cảm thán.
Mấy người trên bàn nghe câu này, không ai để ý đến ông.
Ông nội Phó thấy không ai bắt chuyện, đặt bát xuống, nói với Phó Vĩ Bác:
“Khụ... thằng cả à, lấy rượu ra đi. Hôm nay Tiểu Tiểu về nhà, vui mà, mấy ông cháu chúng ta uống chút.”
Phó Vĩ Bác liếc vợ mình một cái. Tuy cũng có chút động lòng, nhưng rõ ràng không dám mở miệng.
Lý Tú Phân lại múc thêm một bát canh gà đặt trước mặt ông nội Phó:
“Cha à, cha không được uống rượu đâu.”
Ông nội Phó vừa nghe vậy đã biết không còn hy vọng, ỉu xìu bưng canh gà lên uống.
Những người khác trên bàn hiển nhiên đã quen với cảnh này, động tác ăn cơm không hề dừng lại.
Phó Hiểu khẽ hỏi anh cả Phó Dục bên cạnh:
“Anh cả, vì sao ông nội không được uống rượu vậy...”
Phó Dục nhỏ giọng đáp:
“Ông nội sức khỏe không tốt lắm, bác sĩ bảo phải cai rượu.”
“Sức khỏe làm sao... không khỏe chỗ nào?”
Lý Tú Phân nghe thấy hai anh em thì thầm cũng không giấu cô:
“Bé ngoan à, bác sĩ người ta đều nói rồi, người có tuổi không được uống rượu thường xuyên. Ông nội con hồi trẻ đánh giặc để lại nhiều bệnh lắm, rượu chắc chắn là không được uống. Mấy đứa nhỏ các con ở nhà bình thường cũng phải để ý, không được để ông nội uống rượu.”
Khi nói lời này, bà còn cố ý liếc ông nội Phó một cái.
Ánh mắt Phó Hiểu khẽ động. Cô nghĩ vừa hay có thể nhân cơ hội này để họ biết mình biết y thuật.
Thế là cô đứng dậy đi đến bên ông nội Phó, ngồi xổm xuống, nói:
“Ông nội, ông đưa tay ra...”
Nhìn thấy ánh mắt khó hiểu của mọi người trên bàn, cô khẽ ho một tiếng:
“Ông ngoại từ nhỏ đã dạy con trung y, con biết bắt mạch...”
Lời này không giả. Trong ký ức của nguyên chủ, ông ngoại Phó quả thật đã dạy cô từ nhỏ, chỉ là trình độ của cô không tốt lắm. Nhưng Phó Hiểu thì khác. Ở tận thế, tuy cô có dị năng trị liệu, cứu người chủ yếu cũng dùng thuốc, nhưng trình độ trung y của cô cũng rất cao.
“Ôi... bé ngoan nhà mình giỏi thật đấy, còn nhỏ thế này đã biết bắt mạch rồi.” Lý Tú Phân ngạc nhiên khen ngợi.
Phó Hoành cũng hùa theo:
“Chắc chắn rồi, mẹ cũng không nhìn xem đó là em gái của ai...”
Những người khác tuy không nói gì, nhưng trên mặt đều mang ý cười nhìn cô, không có chút nghi ngờ nào.
Ông nội Phó cười lớn một tiếng:
“Được... lại đây, để ông xem Tiểu Tiểu nhà ta lợi hại thế nào.”
Phó Hiểu đặt ngón tay lên cổ tay ông. Một lát sau, cô thu tay lại:
“Ông nội, có phải hồi trẻ ông từng bị nhiễm lạnh nặng không? Hơn nữa mùa đông toàn thân đều đau, đúng không?”
Ông nội Phó kinh ngạc hỏi:
“Sao con biết?”
Phó Vĩ Luân ngồi bên cạnh thản nhiên nói:
“Đương nhiên là bắt mạch ra. Xem ra y thuật của Tiểu Tiểu không tệ. Chuyện hồi trẻ của cha, người nhà còn chưa kịp kể cho con bé nghe đâu...”
Ông nội Phó nhìn cô, ánh mắt đầy kinh ngạc:
“Thật à?”
Thấy cô gật đầu, ông vui đến mức vỗ bàn:
“Tốt... tốt lắm.”
Cười xong, ông mới nói tình trạng của mình với Phó Hiểu:
“Hồi trẻ ông là trinh sát viên, từng nằm trong tuyết hai ngày. Lúc đó suýt nữa chết cóng ở đó. Sau này chân không ổn nữa nên mới xuất ngũ.”
“Có chữa khỏi được không?” Lý Tú Phân vội hỏi bên cạnh.
Phó Hiểu ngẩng đầu nhìn ánh mắt chờ mong của mọi người, khẳng định gật đầu:
“Có thể chữa. Hôm khác mua ít dược liệu, làm thuốc tắm, con lại châm vài kim cho ông. Bảo đảm mùa đông năm nay ông sẽ không đau nữa. Con còn biết làm món ăn dược thiện, phối hợp dược thiện thì hiệu quả sẽ tốt hơn.”
“Tốt quá...” Lý Tú Phân vui mừng gật đầu liên tục.
“Đúng rồi, thật ra ông nội có thể uống rượu. Mọi người chờ con một chút...”
Phó Hiểu lập tức chạy vào phòng. Không lâu sau, cô ôm một bình rượu đi ra.
Lúc trước cô còn thắc mắc không hiểu ông ngoại Phó làm mấy loại rượu thuốc này để làm gì, nghĩ lại, hẳn là chuẩn bị cho anh trai mình.
Nhìn ánh mắt sốt ruột của ông nội Phó, cô đặt bình rượu lên bàn, nói với mọi người:
“Đây là rượu thuốc ông ngoại con ngâm trước kia. Loại rượu này ông nội uống được, nhưng không được uống nhiều. Bây giờ mỗi ngày nhiều nhất chỉ một chén nhỏ thôi.”
Ông nội Phó nhìn bình rượu, vành mắt hơi đỏ. Ông nhớ ra trước kia em trai mình cũng từng ngâm rượu thuốc cho ông.
Mỗi mùa đông, ông đều nhờ những bình rượu ấy mà chống đỡ qua. Những thứ trước mắt này, e rằng cũng là em trai chuẩn bị cho ông.
Trước mặt con cháu, ông không để mình tiếp tục buồn bã, thu lại cảm xúc, cười nhìn những người khác:
“Lấy cho ta cái chén.”
Thấy Phó Vĩ Luân lấy ra hai cái chén, Phó Vĩ Bác trợn to mắt:
“Lão tam, sao chú không lấy thêm một cái...”
Phó Vĩ Luân không để ý tới anh, mở nắp bình rượu ra ngửi một chút:
“Rượu ngon...”
Chính là mùi của những bình rượu trước kia chú nhỏ từng gửi về.
Nắp bình vừa mở ra, hương rượu hòa với hương thuốc nồng nàn, vị thơm thuần chính.
Phó Vĩ Bác nói:
“Đúng là rượu ngon. Hương rượu này thật sự tuyệt.”
Ông nội Phó sốt ruột bên cạnh:
“Con rót cho ta đi chứ...”
Phó Vĩ Luân rót cho ông nội Phó một chén trước, đưa qua, rồi lại rót một chén cho mình từ tốn thưởng thức.
Phó Vĩ Bác cũng lấy chén bên cạnh tới, rót xuống là uống.
Phó Hiểu trở về chỗ ngồi tiếp tục ăn cơm. Thấy mấy người uống vui vẻ, cô cười nói:
“Ông nội không cần tiết kiệm đâu, uống hết rồi lại ngâm tiếp là được.”
Phó Vĩ Luân uống xong một chén lại rót thêm cho mình một chén. Nghe vậy, anh nhìn Phó Hiểu:
“Tiểu Tiểu, con biết ngâm loại rượu này?”
Phó Hiểu gật đầu:
“Ông ngoại dạy con rồi...”
Phó Vĩ Luân uống rượu, thản nhiên gật đầu, không nói gì thêm.
Ông nội Phó uống xong một chén thì không được uống nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai người con trai uống. Nhìn đến mức lửa giận bốc lên trong lòng.
Cuối cùng ông vội bảo Lý Tú Phân cất chỗ rượu còn lại đi.
Sau bữa cơm, mấy anh em Phó Dục ngồi ở sân trước dưới nắng trò chuyện.
Giọng Phó Hoành là lớn nhất:
“Em gái, có phải em sẽ đi học ở huyện cùng anh hai không?”
Cô cũng không biết thủ tục chuyển trường làm thế nào, bèn nhìn sang Phó Dục bên cạnh.
Hai đôi mắt mèo giống nhau đầy dấu hỏi cùng nhìn anh. Phó Dục bật cười, nhìn ra phía sau, nói với hai người:
“Chuyện này anh không quyết được.”
Giọng Phó Vĩ Luân vang lên phía sau:
“Chuyện đi học tạm thời chưa vội. Đợi hai hôm nữa đến trường làm bài kiểm tra trước rồi tính xem học lớp mấy.”
Mấy người quay đầu, thấy anh cầm một chiếc hộp đi tới.
Anh đưa hộp cho Phó Hiểu.
“Tiểu Tiểu, cho con. Mở ra xem có dùng được không.”
Cô mở hộp ra, nhìn thấy thứ bên trong thì kinh ngạc liếc anh một cái.
“Nhân sâm?”
Cô thật sự không ngờ thứ như nhân sâm mà nhà họ Phó lại có nhiều đến vậy. Ông ngoại Phó học y nên có cũng thôi đi.
Nhưng ở nông thôn vậy mà cũng có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)