Cái miệng nhỏ của Tô Tiểu Mãn há thật to: "Thật ạ? Vậy cũng lãng phí quá! Nếu em ở nhà họ thì tốt rồi, họ ném một quả em nhặt một quả!"
Tô Hòa nhìn dáng vẻ ngây ngốc của cô bé, cười đến ngả trước ngả sau.
Lúc này Tô Tiểu Mãn mới phát hiện mình bị lừa, lập tức tức thành một con cá nóc nhỏ.
Cô bé phồng má nói: "Chị Như Ý chưa bao giờ cười nhạo em, còn tìm đồ ăn ngon cho em nữa, tốt hơn chị nhiều!
Cả đời này em sẽ không nhận người chị xấu xa như chị đâu!"
Nói xong, cô bé hung hăng cắn một miếng trứng chần.
Chị là chị xấu xa, trứng chần thì vô tội.
Tô Hòa thầm thở dài. Chị Như Ý của em đúng là sẽ không cười nhạo em, cô ta sẽ đào hố chôn em!
Cô cũng chậm nửa nhịp mới đoán được cô bé vào đây bằng cách nào. Cửa sổ gian tây đang mở, chắc chắn là trèo cửa sổ vào.
Khó trách sau này lại vào nhà trộm cắp, bây giờ đã bắt đầu trèo cửa sổ rồi!
Tô Tiểu Mãn rất nhanh đã ăn hết trứng chần, còn liếm bát một lượt, sạch hơn cả rửa bằng nước.
Tô Hòa đỡ trán, đều là do nghèo mà ra!
Tô Tiểu Mãn chớp chớp mắt, tò mò hỏi: "Nghe nói chị được người rừng cứu lên, người rừng trông như thế nào?"
Lúc này Tô Hòa mới nhớ tới vấn đề bị cô bỏ qua này. Chủ yếu là sau khi nguyên chủ nhảy sông thì đã ngất đi, căn bản không nhìn thấy người rừng nào.
Toàn là dân làng la hét, nói như thật.
Có người nói người rừng kia cao một trượng hai, vai u thịt bắp, eo quấn da thú, phát ra tiếng gầm như dã thú.
Có người nói trông gần giống người bình thường, chỉ là tóc kéo lê dưới đất, trên người quấn lá cây.
Thậm chí còn có người nói người rừng kia có ba đầu sáu tay, ai không biết còn tưởng người đó đang nói tới Na Tra!
Bên thôn Hoàng Khê quen gọi sơn tiêu là Đại Mã Hầu, biết đâu nó coi nguyên chủ là con mồi rồi kéo lên bờ.
Cô nổi ý muốn trêu Tô Tiểu Mãn, bèn cố ý nói: "Người rừng đó à, mặt xanh nanh dài, miệng rộng như chậu máu, đặc biệt thích ăn trẻ con..."
Tô Tiểu Mãn nghịch ngợm đến đâu cũng chỉ là một cô bé chín tuổi, lập tức sợ đến mặt mũi trắng bệch: "Chị đừng nói nữa, em không muốn nghe."
Tô Hòa thấy đứa nhóc bị dọa, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Tô Tiểu Mãn lại tức thành một con cá nóc nhỏ, bực bội nói: "Chị cười cái gì mà cười? Chị có biết vì chị được người rừng cứu, trong thôn người ta nói khó nghe lắm không!
Họ nói chỉ có kẻ què, kẻ mù mới chịu cưới chị làm vợ!"
Tô Hòa đương nhiên sẽ không để mấy lời đồn nhảm này trong lòng. Cô đang định tiếp tục chọc cô bé thì bên ngoài truyền tới tiếng chuông xe đạp, còn có người gọi: "Ba, mẹ, có nhà không?"
Mắt Tô Tiểu Mãn sáng lên, hớn hở mở cửa trước: "Chú hai! Chú về rồi à?"
Tô Hòa lập tức nhớ ra nhân vật này, con trai thứ hai của bà cụ Tô, Tô Vĩnh Thạch.
Hai vợ chồng Tô Vĩnh Thạch làm việc ở xưởng dệt trong huyện. Tuy đều là công nhân tạm thời, nhưng ở nơi như thôn Hoàng Khê, vậy đã là rất có thể diện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
