Hai người nhanh chóng trò chuyện. Tô Hòa cố ý nâng lời, mà Cao Hồng lại là người không có tâm cơ, gần như kể luôn cả tổ tông mười tám đời.
Cuối cùng nói tới chiếc xe khách nhỏ này, Cao Hồng bĩu môi: "Trong công ty xe buýt, chiếc này nát nhất. Cũng hết cách, công xã Hòe Hoa nghèo nhất, người ngồi nổi xe khách vốn đã ít.
Nhìn công xã Khải Bình với công xã Hướng Dương mà xem, xe mới bóng loáng, ngồi sướng cực..."
Tô Hòa thầm nghĩ: ông cụ Tô cũng nói máy kéo trong huyện đều cho Khải Bình và Hướng Dương dùng. Xem ra thời này cũng là kinh tế quyết định!
Muốn giải quyết tận gốc, phải làm công xã Hòe Hoa giàu lên...
Xe tới nơi, Cao Hồng lưu luyến: "Em gái, hôm nào em về công xã Hòe Hoa, chị giữ cho em chỗ tốt."
"Chị Cao, em cũng không chắc lúc nào về, chị khỏi phải giữ riêng."
"Được, lần sau lại trò chuyện tiếp."
...
Tô Hòa ra khỏi bến xe, tới nhà Tô Vĩnh Thạch.
Nhà Tô Vĩnh Thạch khóa cửa, nhà bên phía tây cũng khóa. Chỉ có nhà ông già Cát bên phía đông là cửa khép hờ.
Tô Hòa do dự một chút rồi gõ cửa.
"Ai?"
Theo tiếng hỏi khó chịu, một ông lão từ trong nhà đi ra.
Tô Hòa cười vừa ngọt vừa ngoan: "Ông Cát ơi, cháu là Tiểu Hòa!"
Ông già Cát lạnh mặt: "Tôi kệ cô là Tiểu Hoà, Tiểu Giang hay Tiểu Hải. Tôi không quen cô, cô gõ cửa nhà tôi làm gì?"
Tô Hòa: ...
Khó trách Tào Hồng Mai nói ông già Cát tính tình cổ quái. Quả nhiên không đi đường thường!
"Ông Cát ơi, cháu là cháu gái của nhà Tô Vĩnh Thạch ở bên cạnh. Nhà cháu không có người, nên cháu muốn qua nhà ông ngồi nhờ một lát."
Ông già Cát liếc cô một cái: "Không tiếp!"
Nói xong ông quay vào nhà, đóng cửa rầm một cái.
Người bình thường bị đuổi chắc sẽ rất ngượng, nhưng Tô Hòa không để ý.
Người ta không quen mình, từ chối là bình thường.
Tô Hòa ăn hai cái bánh nướng mua từ Sàn giao dịch, đang định đi dạo thì thấy đối diện đi tới một phụ nữ trung niên.
Thấy bà ta lấy chìa khóa mở cửa nhà bên phía tây, Tô Hòa vội bước tới cười nói: "Thím là thím Tiền phải không ạ? Cháu là cháu gái của Tô Vĩnh Thạch, tên Tô Hòa."
Tiền Huệ Phương nhìn Tô Hòa vài lần, nhàn nhạt: "Ồ, có việc gì?"
"Thím hai cháu hay nhắc tới thím, nói thím với chú Tề đều là công nhân ưu tú của nhà máy cơ khí. Đặc biệt là thím, dù là phụ nữ nhưng ở nhà máy cơ khí vẫn có thể gánh vác một mảng, xứng danh gương mẫu phụ nữ.
Nên cháu luôn muốn tìm cơ hội học hỏi. Hôm nay cuối cùng cũng gặp được thím."
Tô Hòa nói mà vẻ mặt chân thành, giọng điệu tha thiết, như fan gặp idol!
Gương mặt vô cảm của Tiền Huệ Phương lập tức nở hoa: "Ây da, đâu có phóng đại như cháu nói?
Dù năm ngoái thím đúng là được bình bầu công nhân ưu tú, nhưng cũng không tới mức gương mẫu gì. Con bé này miệng ngọt thật!"
Tô Hòa cười tủm tỉm: "Thím Tiền đừng khiêm tốn. Thím hai cháu cháu biết, bà ấy hơi tiểu tâm. Nếu thím không xuất sắc thật, bà ấy không nói vậy đâu."
Tiền Huệ Phương cười không khép miệng: "Chú thím cháu chắc ba rưỡi mới tan ca. Đi, qua nhà thím ngồi một lát."
Tiền Huệ Phương làm bộ từ chối một hồi, cuối cùng vẫn nhận.
Tiền Huệ Phương nhớ tới mấy tin vỉa hè từng nghe, thầm nghĩ: khó trách Tô Hòa suýt bị chú hai bán đi, con bé này cũng "thật thà" quá mức!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)