Một người đàn ông đứng ngoài đám đông, anh ta mặc áo Trung Sơn, trong túi áo ngực cắm một cây bút máy hiệu Anh Hùng.
Lúc dập lửa anh ta lao lên phía trước nhất, nhưng lúc này lại lùi ra ngoài đám đông.
Ánh mắt anh ta rơi trên người Tô Hòa, trong mắt lướt qua một tia dò xét.
Triệu Bân đương nhiên tội đáng muôn chết, nhưng cô gái tên Tô Hòa này cũng không đơn giản.
Đổi lại là phụ nữ bình thường gặp chuyện thế này đã sớm hoảng loạn, cô nhìn thì như cũng bị dọa, nhưng từng câu từng chữ đều đang dẫn dắt mọi người, cho tới khi tìm ra chứng cứ phạm tội.
Người như vậy sao có thể nhảy sông tự vẫn?
Đến khi biết chuyện ngăn bí mật bị lộ, mặt bà ta mới trắng bệch rồi ngất xỉu.
Phó xưởng trưởng Triệu cũng chẳng khá hơn. Nghe nói tại chỗ còn tè ra quần.
Tô Vĩnh Thạch và Tô Hòa cũng bị gọi đi lấy lời khai. Tô Vĩnh Thạch sợ đến run cầm cập, ghi xong lời khai thì lảo đảo bước ra.
Không lâu sau, Tô Hòa cũng đi ra.
Giờ Tô Vĩnh Thạch đối mặt với Tô Hòa thì lúng túng chẳng biết làm sao. Muốn giải thích lại thấy không mở miệng nổi, dù sao ông ta quả thật có tư tâm.
Không giải thích thì lại sợ Tô Hòa về nhà mách, để ông cụ Tô xử ông ta.
Tô Hòa cúi đầu không nói. Hai người im lặng suốt dọc đường, rất nhanh đã tới căn nhà cấp bốn mà Tô Vĩnh Thạch thuê.
Đây là nhà cho thuê do nhà nước quản. Nguyên một sân lớn bị chia thành năm hộ, giữa các hộ ngăn bằng tường đất, mỗi tháng tiền thuê là bốn đồng hai hào bảy.
Vừa vào nhà, Tô Hòa đỏ hoe mắt: "Chú hai, trước khi đi chú đã nói với ông bà nội thế nào?
Dù sau đó chú quay lại, nhưng nếu không phải Triệu Bân đột nhiên phát điên, nói không chừng cháu đã... đã bị hắn làm nhục.
Cho dù bây giờ nhìn cháu không sao, nhưng trong lòng cháu đã bị tổn thương. Cháu thấy sống cũng chẳng có ý nghĩa gì, còn không bằng chết quách đi..."
Tô Hòa nói rồi làm ra vẻ sống không còn gì luyến tiếc.
Tô Vĩnh Thạch lần này thật sự sợ!
Nếu Tô Hòa có mệnh hệ gì, ông cụ Tô chắc chắn xách cuốc lên huyện đánh ông ta!
Anh cả chị dâu cũng sẽ tới liều mạng với ông ta!
"Tiểu Hòa, chú hai thật sự không biết Triệu Bân là súc sinh. Nhưng chuyện này đúng là chú hai sai. Chú hai xin lỗi cháu!"
Tô Vĩnh Thạch nói rồi tự tát mình một cái thật mạnh.
Tô Hòa nức nở: "Chú hai, chú thật lòng muốn bù đắp cho cháu chứ?"
Tô Vĩnh Thạch tuy nhớ hình như mình chưa nói tới chữ "bù đắp", nhưng thấy thái độ Tô Hòa có vẻ dịu lại, lập tức nói: "Đúng, đúng! Tiểu Hòa cháu muốn gì cứ nói, chú hai đảm bảo cháu hài lòng."
Tô Hòa xoa xoa hai bàn tay: "Con muốn chiếc xe đạp của chú."
Tô Vĩnh Thạch: "..."
Tô Hòa tuy có thể mua một chiếc xe đạp từ Sàn giao dịch, nhưng không thể giải thích nguồn gốc, nên mới mở miệng đòi xe.
Phản ứng đầu tiên của Tô Vĩnh Thạch là nghĩ Tô Hòa đang đùa. Chiếc xe đạp ông ta cất ở nhà ba vợ đã tốn trọn một trăm năm mươi đồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)