Đợi đến khi bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh, không còn một tiếng động nào, Tần Thi mới rón rén rời khỏi phòng. Dựa theo ký ức còn sót lại, cô tìm đường đi tới nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh là một gian nhà đất thấp bé, bốc lên mùi xú uế nồng nặc. Tần Thi còn chưa kịp lại gần đã biến sắc, cô lập tức nín thở, chỉ dám dùng miệng khẽ hớp từng hơi không khí.
Sau khi chuẩn bị tâm lý kỹ càng, cô bước vào trong. Nhìn hai tấm ván gỗ thô sơ nằm chênh vênh, bên dưới là đám giòi trắng đang bò lổm ngổm, Tần Thi không nhịn được mà buồn nôn.
Từ nhỏ đã lớn lên ở thành phố, cô chưa bao giờ thấy cảnh tượng hãi hùng này, gương mặt xinh đẹp "xoẹt" một cái chuyển sang trắng bệch.
Nhưng vì đang "bí", Tần Thi đành cắn răng nén cơn ghê tởm, nín thở thật sâu, cẩn thận dẫm lên chỗ nào không có đám sâu trắng kia để giải quyết cho nhanh. Xong việc, cô lập tức lao ra ngoài như bị ma đuổi. Kết quả, vì chạy quá gấp, cô suýt chút nữa đâm sầm vào một người.
"Xin lỗi." Tần Thi theo bản năng dùng tiếng phổ thông xin lỗi, nhưng vừa nói xong cô đã thấy có chút không ổn. May mà người tới không phải người nhà họ Tần, nên cũng chẳng mảy may để ý đến giọng phổ thông chuẩn chỉnh của cô.
"Tần Thi?"
Tần Thi ngẩng đầu, thấy một gã đàn ông dáng vẻ cà lơ cà phất đang nhìn chằm chằm vào mình. Vốn đang bực bội vì cái hố xí ghê tởm kia, vẻ mặt cô lại càng lạnh lùng hơn. Kẻ này chính là Lộ Tài.
Nhà vệ sinh này là của chung trong thôn, ai cũng có thể dùng. Bình thường, nếu nghe thấy có người đi tới, người bên trong sẽ ho khan một tiếng để báo hiệu. Nhìn bộ dạng rõ ràng là không có ý tốt của Lộ Tài, Tần Thi cảm thấy một trận lạnh sống lưng.
Nếu không phải cô ra sớm, e rằng gã đã xông thẳng vào trong lúc cô còn ở đó. Với hạng người này, dù cô có ho khan báo hiệu, sợ là gã cũng giả vờ không nghe thấy để tranh thủ kiếm chác chút lợi lộc từ cô.
Trong ký ức của nguyên thân, Lộ Tài luôn tìm cách "tình cờ gặp gỡ" rồi dây dưa không dứt. Ánh mắt Tần Thi nhìn gã ngày càng trở nên băng giá.
Cô không muốn dây dưa lôi thôi với hạng người này, định lách người bỏ đi nhưng lại bị gã vươn tay chặn lại.
"Đừng vội đi chứ," Lộ Tài cười hì hì nhìn Tần Thi, "Anh bảo mẹ anh sang nhà em dạm ngõ rồi, em có biết không? Bao giờ thì em mới chịu gả cho anh đây?"
Giọng điệu Tần Thi nhạt nhẽo: "Tôi sẽ không gả cho anh."
Mấy ngày không gặp, không ngờ cô nàng này lại xinh đẹp ra vài phần. Gã xoay người rời đi, trong mắt tràn ngập vẻ đắc thắng, như thể đã nắm chắc cô trong tay.
Tần Thi trở về phòng, đôi lông mày vẫn nhíu chặt. Cô đang cân nhắc xem có lối thoát nào khác không. Hiện tại là năm 1980, kỳ thi đại học đã được khôi phục, cô có thể dùng cách này để rời khỏi cái nhà này. Đến lúc đó, đi đâu làm gì là do cô tự quyết định.
Còn về chuyện làm mẹ kế?
Tần Thi thử gạt bỏ ý nghĩ đó đi, chẳng thèm quan tâm chuyện mình có bị "chết bất đắc kỳ tử" như cái hệ thống hay định mệnh nào đó đe dọa hay không.
Nhưng ý nghĩ đó vừa lóe lên, cả người Tần Thi đột nhiên run rẩy dữ dội. Chỉ ba giây sau, sắc mặt cô tái nhợt, ngã quỵ xuống mép giường.
Chỉ mới nghĩ đến việc từ bỏ thôi mà cảm giác như bị điện giật vậy sao?
Phải mất một lúc lâu Tần Thi mới bình phục lại được. Cô lập tức thu hồi mọi ý định bỏ trốn lúc nãy. Cô không dám thử lại lần nữa, vạn nhất chết thật thì lỗ to.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)