"Ba đứa nhỏ mỗi tháng đều có tiền trợ cấp từ đơn vị, số tiền này sẽ được nhận cho đến khi chúng đủ mười tám tuổi."
Lục Trạch Thiên xếp bát đĩa đã rửa sạch vào tủ, quay sang dặn dò Tần Thi: "Việc ăn uống sinh hoạt trong nhà cô đừng quá tiết kiệm, sức khỏe của các con là quan trọng nhất."
Tần Thi khẽ mỉm cười: "Tôi hiểu rồi."
Nếu anh đã nói vậy thì cô tội gì phải tiết kiệm giúp anh. Có cô ở đây, các con chắc chắn sẽ được chăm lo chu đáo từ cái ăn đến cái mặc.
"Cụ thể mỗi tháng được bao nhiêu?" Tần Thi hỏi thêm cho rõ.
"Năm đồng mỗi đứa, cộng thêm một ít phiếu lương thực." Lục Trạch Thiên cầm giẻ lau sạch bệ bếp rồi nói tiếp: "Tiền trợ cấp tử tuất của cha bọn trẻ tôi đều gửi tiết kiệm cả, đợi chúng lớn lên tôi sẽ giao tận tay cho từng đứa."
Tần Thi gật đầu, cô chắc chắn sẽ không bao giờ tơ hào đến số tiền đó.
"Lương hằng tháng của tôi là tám mươi đồng. Tôi gửi về quê cho cha mẹ mười đồng, số còn lại một nửa tôi gửi tiết kiệm, một nửa để chi tiêu trong nhà." Lục Trạch Thiên nhìn cô: "Như vậy có đủ không?"
Tần Thi nhún vai: "Đủ rồi. Vậy tháng tới tôi sẽ dùng ba mươi lăm đồng cho sinh hoạt phí, sau này tùy tình hình rồi tính tiếp."
Lục Trạch Thiên bật cười: "Tự tin vậy sao?"
"Cứ chờ mà xem." Tần Thi nháy mắt.
"Được, tôi sẽ chống mắt lên chờ."
Đêm đó, bọn trẻ nô đùa chán chê rồi tự đi rửa mặt, Cố Thanh Hải lùa hai đứa em lên giường đi ngủ. Bình Bình và An An vừa đặt lưng xuống là ngủ khì, nhưng Cố Thanh Hải thì mãi chẳng chợp mắt được. Nó trân trân nhìn lên trần nhà, trong đầu cứ lẩn quẩn lời nói và bữa cơm tối của Tần Thi.
Mãi lâu sau, nó mới khẽ hừ một tiếng, xoay người nằm nghiêng: "Cô ta định dùng chiêu 'lạt mềm buộc chặt' để mình lơ là cảnh giác đây mà, còn lâu mình mới mắc bẫy!..."
Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng rõ, tiếng chuông báo thức đã vang lên. Tần Thi giật mình mở mắt, đầu óc còn hơi mơ màng. Nghe thấy tiếng động từ phòng Lục Trạch Thiên bên cạnh, cô mới chợt nhớ ra từ hôm nay anh phải quay lại đơn vị.
Tần Thi vẫn nằm lười trên giường không nhúc nhích. Cô không cần dậy làm bữa sáng vì Lục Trạch Thiên sẽ ăn luôn tại nhà ăn của bộ đội. Nhưng khi anh vừa đi khỏi, cô cũng chẳng nằm thêm được bao lâu.
Cơ thể này vốn đã quen với nhịp sinh hoạt sớm khuya điều độ, cô định bụng sẽ tiếp tục duy trì thói quen lành mạnh này.
Dậy rồi cô mới thấy bên ngoài vẫn còn mờ tối, đồng hồ mới chỉ sáu giờ. Tần Thi im lặng một lát rồi đi vào bếp nhóm lửa nấu nước. Cô bắt đầu sắp xếp lại phòng bếp, dịch chuyển tủ chén và bàn ăn, thay đổi vị trí đồ đạc một chút khiến không gian bỗng chốc trở nên rộng rãi và sáng sủa hơn hẳn.
Nửa tiếng trôi qua, các con vẫn chưa tỉnh, Tần Thi tự tay tráng một bát trứng để ăn lót dạ rồi tiếp tục dọn dẹp nhà cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
