Cố Thanh Hải ngơ ngác nhìn nồi canh bốc khói nghi ngút. Nó nhớ dì Mạc trước đây bưng nồi thường hay bị bỏng rồi làm đổ, sao cô lại có thể tay không bưng nồi mà không sợ nóng chút nào?
Nó mím môi, định đưa tay sờ thử nhiệt độ của vỏ nồi thì bị Tần Thi ngăn lại: "Đừng chạm vào, nóng lắm đấy. Mau đi rửa tay rồi vào ăn cơm đi."
Cố Thanh Hải nhìn cô, buột miệng: "Cô không sợ bỏng à?"
Vừa nói xong nó đã thấy hối hận. Câu này nghe cứ như nó đang quan tâm cô vậy. Tần Thi đáp tỉnh bơ: "Tay cầm không nóng."
Cố Thanh Hải: "..." Nó quên mất chi tiết này. Cảm thấy hơi xấu hổ, nó không thèm nói thêm gì nữa, xoay người đi rửa tay thật nhanh như để giấu đi vẻ lúng túng.
Tần Thi nhìn theo bóng lưng của nó, mỉm cười. Cậu nhóc này thông minh thật đấy, nhưng tính tình có vẻ hơi khó chiều. Sau khi Lục Trạch Thiên và bọn trẻ rửa tay xong, cả nhà cùng quây quần bên bàn ăn. Nhìn bát canh đặc sánh thơm phức, ai nấy đều cầm sẵn thìa trên tay.
"Màu đỏ, màu vàng, màu xanh, màu trắng nữa!" An An dùng thìa chỉ vào bát canh, cười tít mắt: "Đủ thứ màu luôn! Canh đẹp quá à!"
Lục Trạch Thiên gật đầu: "Ừ, đẹp lắm, mau ăn đi các con."
An An múc một thìa, cẩn thận thổi cho nguội rồi mới đưa vào miệng. Vừa nếm xong, mắt con bé sáng rực lên: "Ngon quá! Ngon ơi là ngon!"
Bình Bình cũng gật đầu tán thưởng: "Ngon lắm ạ!"
Cố Thanh Hải không nói lời nào nhưng cái đầu thì chẳng buồn ngẩng lên, cứ thế húp xì xụp. Vị canh thanh đạm, mặn ngọt vừa phải xen lẫn chút chua nhẹ đặc trưng của cà chua. Những viên mì dai dai, cải thìa thì mềm nhưng không bị nát.
Một ngụm canh nóng hổi mang theo những sợi mì vụn và trứng gà mềm mịn tan trong khoang miệng, hương vị vô cùng phong phú.
Lục Trạch Thiên bưng bát húp một hơi lớn rồi thỏa mãn thở hắt ra: "Món này ngon thật."
Ăn xong cảm thấy cả người ấm sực, vô cùng dễ chịu. Kèm theo một miếng màn thầu chiên vàng giòn rụm và cải thìa xào xanh mướt, bữa cơm giản dị mà đậm đà vô cùng.
Lục Trạch Thiên liên tục uống hết hai bát canh lớn và ăn sạch nửa đĩa màn thầu chiên mới dừng lại. Nhìn bọn trẻ ăn ngon miệng hơn hẳn ngày thường, anh thầm cảm thán tay nghề của Tần Thi đúng là không phải dạng vừa. Chỉ là những món bình dân nhất, qua tay cô cũng trở thành mỹ vị.
"Ợ—" Bình Bình bất giác nấc lên một tiếng nhỏ.
An An nhìn miếng màn thầu chiên cuối cùng trên đĩa, thèm lắm nhưng bụng đã căng tròn, không thể nhét thêm được nữa, gương mặt hiện rõ vẻ tiếc nuối. Cố Thanh Hải thấy vậy liền dứt khoát gắp miếng màn thầu đó, chấm vào nước cải thìa xào rồi nhai ngấu nghiến.
Chờ anh cả ăn xong, An An mới quay sang nhìn Tần Thi với ánh mắt mong chờ: "Ngày mai chúng ta lại nấu món này nữa được không?"
Tần Thi mỉm cười: "Ngày mai cô sẽ làm món khác còn ngon hơn thế này."
Mắt ba đứa nhỏ lập tức sáng trưng như đèn pha.
"Món gì vậy ạ?" An An phấn khích vỗ tay xuống bàn: "Còn có món ngon hơn hôm nay nữa sao?"
Cố Thanh Hải thì nhìn thấu ngay âm mưu: "Cô muốn sai bảo chúng tôi làm việc chứ gì."
"Không phải sai bảo, mà là thỉnh cầu các con hỗ trợ thôi." Tần Thi điềm nhiên giải thích: "Nhiều tay thì sẽ dễ vỗ, có các con giúp thì công việc sẽ xong sớm hơn. Để cảm ơn, cô mới làm đồ ngon cho các con ăn. Nếu các con không muốn giúp cũng không sao, mình cô dọn cũng được, có điều sẽ mất nhiều thời gian lắm. Đến lúc đó buổi tối chắc chỉ kịp ăn qua loa món gì đó thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

