"Mấy giờ rồi anh?" Tần Thi dụi đôi mắt hơi sưng vì ngủ nhiều.
Lục Trạch Thiên liếc nhìn đồng hồ: "5 giờ 20 sáng."
Nói rồi, anh đưa cốc nước cho cô: "Uống chút nước ấm đi."
Tần Thi nhận lấy uống vài ngụm rồi trả lại cho anh, ngồi dựa vào vách toa xe phát ngốc. Xe lửa tuy thoải mái hơn xe khách nhưng vẫn rung lắc dữ dội, ngồi cả ngày trời khiến cô rã rời, thể xác lẫn tinh thần đều mỏi mệt. Lục Trạch Thiên thấy sắc mặt cô không tốt liền bảo: "Giữa trưa mới đến nơi, em ngủ thêm lát nữa đi."
Tần Thi gật đầu, trượt người nằm xuống, nhắm mắt ngủ tiếp. Nhưng khi trời đã sáng rõ, cô cũng không ngủ được nữa, vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi ăn chút đồ lót dạ, cứ thế ngồi nhìn những ngọn núi trọc lốc ngoài cửa sổ, chờ xe vào trạm.
11 giờ trưa, xe lửa cuối cùng cũng đến thành phố X. Bước xuống xe, chân Tần Thi mềm nhũn, cảm giác như cả thế giới vẫn còn đang chao đảo.
"Đoàn trưởng!" "Đoàn trưởng, em ở đây!"
Một chàng trai trẻ mặc quân phục hưng phấn vẫy tay với Lục Trạch Thiên, nhanh chóng chạy tới đón lấy đống hành lý. Lục Trạch Thiên gật đầu với cậu ta, rồi giới thiệu với Tần Thi: "Đây là cảnh vệ của tôi, Viên Hắc Hổ."
Hắc Hổ ôm bao đồ, lập tức ưỡn ngực, dậm gót chân chào nghiêm: "Chào chị dâu ạ! Chị cứ gọi em là Tiểu Hổ hay Tiểu Hắc đều được!"
"Vậy tôi gọi cậu là Tiểu Hổ nhé." Tần Thi mỉm cười nhìn cậu thanh niên: "Tên của cậu nghe khí phách và uy phong thật đấy."
Hắc Hổ nghe vậy liền nhếch miệng cười toe toét: "Mọi người cũng bảo thế ạ." Trong lòng cậu cũng thở phào nhẹ nhõm. Chị dâu mới này trông có vẻ dịu dàng, tính tình dường như cũng tốt hơn người trước, chắc là không khó chung sống đâu.
Ra khỏi ga, Tần Thi ngồi lên chiếc xe jeep do Hắc Hổ lái. Cô mở to cửa sổ, tựa đầu vào thành xe để gió lùa mạnh vào mặt. Cơ thể này say xe quá nặng, chỉ có không khí lạnh lẽo mới giúp đầu óc cô tỉnh táo đôi chút.
Triệu thẩm từ trong bếp nhìn ra, thấy ba đứa nhỏ ngoan ngoãn như vậy, bà mỉm cười: "Được rồi, về đi các cháu. Đúng rồi, hôm nay ba các cháu về đấy, còn có cả mẹ mới nữa." Triệu thẩm dặn dò thêm: "Nếu cô ta đối xử không tốt với các cháu sau lưng ba, thì cứ sang bảo với thẩm, tuyệt đối đừng có cam chịu như trước kia nhé!"
Cố Thanh Hải gật đầu: "Cháu nhớ rồi, cảm ơn Triệu nãi nãi."
"Đứa nhỏ ngoan, mau về đi."
Cố Thanh Hải mỗi tay dắt một đứa em, ba anh em lầm lũi đi về nhà.
"Anh cả, anh định ra oai phủ đầu với mẹ mới thật ạ?" Lão nhị Lục Thanh Lạc ngước nhìn anh trai.
"Không được để dì ta bắt nạt chúng ta!" Cậu em út Lục Thanh Hà tròn xoe đôi mắt, vẻ mặt đáng thương: "Em không muốn bị đói, không muốn không có quần áo mặc, cũng không muốn bị đánh đâu."
Lục Thanh Lạc trừng mắt, chống nạnh đầy khí thế: "Dì ta mà dám bắt nạt, mình mách ba ngay! Bình Bình đừng sợ, có chị bảo vệ em!" Nói đoạn, cô nhóc còn múa may nắm đấm nhỏ xíu.
Cố Thanh Hải nhìn hai đứa em, xoa đầu chúng. Nghĩ đến những lời đồn đại gần đây, vẻ mặt nó trở nên nghiêm nghị: "Yên tâm đi, anh cả sẽ bảo vệ hai đứa. Nhưng nhớ kỹ, nhìn thấy dì ta tuyệt đối không được gọi là mẹ, nghe rõ chưa?"
"Dạ rõ!" Hai đứa nhỏ đồng thanh đáp, gật đầu lia lịa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


