Thấy hai người vẫn còn khoác tay nhau, bà ta nhịn không được thét lên: "Nhị Ni! Còn không mau buông ra!"
May mà lúc này mọi người đều đang ở ngoài đồng, nếu không để hàng xóm láng giềng nhìn thấy cảnh này, cái mặt già của bà biết giấu vào đâu? Thật là không biết xấu hổ! Giữa thanh thiên bạch nhật lại đi kéo tay đàn ông!
Bà nội Tần định bụng mắng mỏ một trận cho hả giận, nhưng vừa thấy Lục Trạch Thiên quay lại nhìn, tiếng hét của bà ta lập tức nghẹn lại trong cổ họng như một con gà bị bóp cổ, hoàn toàn câm nín trước khí thế của anh.
Tần Thi buông tay Lục Trạch Thiên ra, trong lòng cười nhạo: "Bà nội, bà đứng xem kịch lâu như vậy, cuối cùng cũng chịu ra rồi à?"
Bà nội Tần định đáp trả, nhưng bà ta thực sự sợ Lục Trạch Thiên. Cú đá đầy uy lực vừa rồi cùng vẻ mặt lạnh lùng của anh đã để lại bóng ma tâm lý quá lớn. Hơn nữa, bản thân bà ta vốn làm chuyện khuất tất nên chẳng còn chút khí thế nào. Nghe Tần Thi mỉa mai, bà ta cũng chỉ đành im bặt.
Tần Thi dẫn Lục Trạch Thiên vào nhà, bà nội Tần lủi thủi đi theo sau, miệng cứ mấp máy định hỏi gì đó nhưng lại thôi. Tần Thi mời Lục Trạch Thiên ngồi xuống, rót nước mời anh rồi mới chính thức giới thiệu với bà nội: "Đây là Lục Trạch Thiên, là đối tượng của cháu."
"Ớ—" Bà nội Tần ngã ngồi xuống ghế, ngón tay run rẩy chỉ vào Tần Thi: "Mày... sao mày dám! Chuyện đại sự thế này mà mày dám tự quyết định hả!"
Tần Thi cười nhạt: "Chẳng phải chuyện gả cháu cho Lộ Tài bà cũng tự định đoạt đó sao?"
Bà nội Tần nghe xong tin này thì gần như phát điên, chẳng còn tâm trí đâu mà sợ Lục Trạch Thiên nữa, bà ta đập bàn định nổi trận lôi đình.
"Mày..."
"Bà có biết không? Quân hôn được pháp luật bảo vệ, nếu không có lý do đặc biệt thì không thể ly hôn." Tần Thi nhìn bà nội, nụ cười vẫn dịu dàng nhưng lời nói lại đầy sức nặng: "Bà à, quân hôn không phải muốn kết là kết đâu, bộ đội còn phải điều tra lý lịch gia đình rất kỹ." Nói rồi, cô giả vờ quay sang hỏi Lục Trạch Thiên: "Có phải họ sẽ tra xét ba đời, ngay cả việc từ nhỏ tôi đi học ở đâu cũng sẽ bị tra ra không?"
Lục Trạch Thiên gật đầu xác nhận: "Đúng vậy."
Bà nội Tần không ngốc, nghe đến đây thì hiểu ngay vấn đề. Cơn giận trong lòng thoáng chốc tan biến, thay vào đó là một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Điều tra ba đời... Vậy chuyện bà bán suất vào đại học của Tần Thi...
Bà ta nhìn Tần Thi, cả người run rẩy vì sợ hãi: "Nhị Ni... bà..."
Tần Thi lại ngắt lời: "Bà nội, cháu đã nói với anh Trạch Thiên rồi. Cháu bảo bà chỉ là không hiểu pháp luật, không biết việc đó là phạm pháp, giờ đã trả lại tiền rồi nên mong anh ấy xin bộ đội xử nhẹ cho."
Bà nội Tần thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa nghĩ đến số tiền sắp phải trả lại, lòng bà ta đau như cắt.
Thực tế, đây là việc Tần Thi đã dặn dò Lục Trạch Thiên từ trước. Phía quân đội đương nhiên đã tra ra, họ đã sớm liên hệ với đồn cảnh sát và ngành giáo dục địa phương. Nhà người mua suất đại học của Tần Thi lúc này chắc chắn đang rối như tơ vò.
Bà nội Tần không hiểu luật, lại bị người ta dụ dỗ, nhưng nhà kia là cố tình vi phạm nên phải bị trừng trị nghiêm khắc. Nể mặt Lục Trạch Thiên, phía chức trách sẽ chỉ cảnh cáo và giáo dục bà nội Tần, nhân tiện dùng bà ta làm gương để phổ biến pháp luật cho dân làng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


