"Reo... reo..."
Tiếng loa phát thanh của trường học vang lên chói tai. Đám trẻ con đeo cặp sách trên vai ùa ra khỏi lớp như ong vỡ tổ, reo hò ầm lĩ khắp sân trường.
Tần Thi ôm giáo án bước ra khỏi phòng học, nhìn theo bóng dáng lũ trẻ mà mỉm cười. Đúng là ở đâu thì trẻ con cũng háo hức nhất là lúc tan trường. Ngôi trường trong thôn chỉ là mấy gian nhà gạch cũ kỹ, chưa đầy trăm học sinh. Văn phòng giáo viên cũng sơ sài đến tội nghiệp. Tuy vậy, đây lại là ngôi trường duy nhất trong vùng, nhiều đứa trẻ phải lội bộ từ các thôn xa xôi đến đây học, vất vả vô cùng.
Tần Thi vừa bước vào văn phòng, thầy giáo duy nhất trong phòng liền đẩy gọng kính dày cộp, lên tiếng: "Cô giáo Tần, Lộ Tài bảo tôi nhắn với cô là anh ta đang đợi cô ở gốc cây đào đầu thôn đấy."
Tần Thi nhíu mày: "Tôi đã bảo thầy đừng nhận những lời nhắn thế này rồi mà? Tôi không muốn liên quan gì đến anh ta cả."
Thầy giáo cười khổ. Lộ Tài mang quà cáp đến nhờ vả, ông làm sao từ chối được. Nhưng thấy thái độ của Tần Thi, ông cũng chỉ biết im lặng. Hai cô giáo khác trong văn phòng liếc nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ mỉa mai và ganh tị. Một cô giáo trẻ lên tiếng, giọng chua loét: "Chao ôi, sao chẳng thấy ai hẹn hò mình mỗi ngày thế nhỉ?"
"Chị có xinh đẹp được như người ta đâu mà mong." Người kia hùa theo. Họ đều biết Lộ Tài sắp chuyển lên huyện ở, lại giàu có nên rất hâm mộ Tần Thi, đồng thời cũng ghét cay ghét đắng sự kiêu kỳ của cô.
Tần Thi vốn không muốn chấp nhặt, nhưng hôm nay tâm trạng cô không tốt vì thời hạn mười ngày với Lục Trạch Thiên đã sắp đến mà chưa thấy tăm hơi anh đâu.
"Hâm mộ thì cũng chẳng đến lượt các cô đâu." Tần Thi mỉm cười, nhưng lời nói lại sắc như dao. "Thay vì ngồi đấy mà ghen ăn tức ở, tốt nhất là nên dành thời gian mà học tập cho tử tế, thảo nào thi mãi chẳng đậu nổi đại học mà về thành phố."
Nói xong, cô thản nhiên quay người bước ra ngoài, mặc kệ tiếng hét giận dữ phía sau.
Tần Thi cố ý đi đường vòng để tránh gặp Lộ Tài, nhưng vừa về đến gần cửa nhà đã thấy gã đang đứng đó, dáng vẻ cà lơ cà phất, tay nghịch mấy viên sỏi dưới đất.
"Chào em!" Lộ Tài cười hớn hở tiến lại gần. "Biết ngay là em sẽ không đến chỗ hẹn nên anh đứng đây đợi luôn cho chắc."
Tần Thi phớt lờ gã, định bước thẳng vào nhà nhưng lại bị Lộ Tài chặn lại. Gã bắt đầu mất kiên nhẫn: "Tần Thi, em đừng có quá đáng. Anh theo đuổi em là nể mặt em lắm rồi đấy, đừng có mà làm cao mãi."
Tần Thi lạnh lùng nhìn gã: "Anh không hiểu tiếng người sao? Tôi đã nói là tôi không gả cho anh!"
Lộ Tài cười đắc chí: "Gia đình em đã đồng ý rồi, tiền sính lễ anh cũng đã đưa. Bà nội em vì muốn trả tiền suất đại học nên đã hứa gả em cho anh rồi. Mấy ngày nữa là chúng ta tổ chức đám cưới thôi."
Tần Thi khẽ nhíu mày: "Sao anh biết chuyện suất đại học?"
"Nói cho em biết, người mua suất đó chính là em họ anh đấy. Anh đã bảo bà nội em trả lại tiền cho nó, đổi lại bà ấy phải gả em cho anh." Lộ Tài nhìn cô bằng ánh mắt thèm thuồng.
"Tôi sẽ không bao giờ gả cho anh."
Lộ Tài thu lại nụ cười, vẻ mặt trở nên hung ác: "Chuyện này không đến lượt em quyết định đâu. Ngoan ngoãn mà chuẩn bị làm vợ anh đi!"
Tần Thi nhìn gã đầy khinh bỉ: "Anh cưới tôi về, anh có dám ngủ không?"
Lộ Tài ngẩn ra: "Sao lại không dám?"
"Anh chưa nghe chuyện bà điên họ Trương ở thôn bên cạnh sao?" Tần Thi mỉm cười đầy bí hiểm. Bà Trương đó vì bị ép gả cho một tên địa chủ mà ngay đêm tân hôn đã dùng kéo đâm gã suýt chết. "Tôi không ngại vào tù đâu, trong đó người ta bao ăn bao ở mà."
Sắc mặt Lộ Tài tối sầm lại. Gã nhìn chằm chằm vào Tần Thi, không khí giữa hai người trở nên vô cùng căng thẳng. Đột nhiên, Lộ Tài vươn tay định chộp lấy Tần Thi để cưỡng hôn.
Tần Thi đã sớm đề phòng, cô dùng chiếc túi xách đựng đầy sách vở quật mạnh vào đầu gã. "Đồ ngu! Anh nghĩ làm thế này là tôi sẽ gả cho anh sao?"
Lộ Tài bị đánh đau, gã điên cuồng lao vào định khống chế Tần Thi. Đúng lúc cô định liều mạng với gã thì một viên đá từ đâu bay tới, trúng ngay khuỷu tay Lộ Tài khiến gã đau đớn buông tay.
"Ai đó!" Lộ Tài hét lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


