Công an Giang lười biếng lật cuốn sổ trong tay, nhướng mày một cách không rõ ràng rồi khẽ hừ một tiếng: “Ừm, đến lúc đó rồi tính.”
Đến lúc đó rồi tính! Hàn Thư Anh quay mặt đi, ghét cay ghét đắng cái kiểu nói nước đôi ấy. Cái gì mà đến lúc đó rồi tính? Đến lúc đó chẳng phải cũng là do anh ta quyết định hết sao!
Cô tức đến ngứa răng, nhưng vẫn phải giả vờ ngây thơ hỏi: “Đến lúc đó rồi tính... là tính thế nào?”
“Xem tình hình đã.”
Hơ hơ…Hàn Thư Anh gượng cười hai tiếng.
Trong lòng thì tức điên lên rồi, trong tay công an Giang, cô đúng là không thể xoay chuyển nổi tình thế. Mặt lạnh, mông nóng, dỗ ngon dỗ ngọt, lấy lòng, nịnh nọt anh ta không thèm đếm xỉa đến cái nào hết!
Tức đến mức chẳng thiết gì nữa, cô trong cơn bực bội và tuyệt vọng quay sang công an Giang, cáu kỉnh nói: “Tôi muốn đi vệ sinh...”
Ánh mắt công an Giang đột nhiên sững lại, ánh nhìn anh dành cho cô đầy kinh ngạc. Nữ đồng chí này đúng là không xem anh là người ngoài thật rồi. Đi vệ sinh... Nhìn vẻ mặt vừa thản nhiên vừa có lý của cô mà anh im lặng mấy giây, sau đó anh liếc nhìn xung quanh, rồi đặt cuốn sổ trong tay xuống, lặng lẽ đứng dậy.
Hàn Thư Anh lon ton đứng dậy đi theo phía sau anh. Cô uống nhiều nước thật sự có chút không nhịn nổi nữa rồi.
Giường trên, Quách Mai vừa đan áo vừa liếc nhìn hai người đối diện. Đợi họ đi khỏi, chị mới quay sang hỏi giường dưới: “Tiểu Văn này, hai người đó là gì của nhau thế? Đang tìm hiểu à?”
Văn Dật Xuân lập tức ngồi thẳng dậy: “Công an Giang chẳng nói nữ đồng chí đó là người nông thôn sao? Hành lý bị mất nên đưa cô ấy về quê mà.”
Nhà Văn Dật Xuân có hoàn cảnh không tốt, cũng là từ nông thôn lên. Anh có anh chị em làm ruộng nuôi anh ăn học, sau này thi đỗ đại học và vào công tác ở Cục Văn hóa Giáo dục, trở thành niềm tự hào của cả gia đình. Cha mẹ anh đã dặn dò đi dặn dò lại rằng anh tuyệt đối không được lấy con gái nông thôn, tốt nhất nên cưới một người phụ nữ có thể giúp ích cho sự nghiệp, phải là hộ khẩu thành phố, lại còn có công việc đàng hoàng, vì thế trước giờ anh luôn dứt khoát không nghĩ đến con gái nông thôn.
Lý lẽ là như vậy, nhưng từ lúc biết nữ đồng chí đối diện là hộ khẩu nông thôn, anh vẫn không kìm được mà mượn cớ xem báo để lén liếc mắt nhìn cô hết lần này đến lần khác. Cô gái đó rất đặc biệt, rất thu hút, giống như lời trong những tập thơ, giống như một đóa hồng rực rỡ nở giữa sa mạc, cô rực rỡ, tươi sáng...
Anh không phải chưa từng gặp con gái nông thôn, nhưng chưa từng gặp ai như cô ấy!
Quách Mai mỉm cười đầy ẩn ý: “Đồng chí Tiểu Văn à, xinh đẹp cũng là một loại tài nguyên khan hiếm, có người chê hộ khẩu nông thôn, nhưng cũng có người chẳng bận tâm đâu.” Có tiền chưa chắc đã được yêu thích, nhưng nếu xinh đẹp thì ai mà không thích cơ chứ.
Cô liếc nhìn cô gái nhỏ kia, khuôn mặt chỉ lớn bằng bàn tay. Lúc nãy khi cô ấy ngồi xuống, tà áo khoác vén lên để lộ chiếc váy, đôi chân trắng nõn, mềm mại. Khi đứng dậy, thân hình ấy thật khiến người khác phải ngẩn ngơ. Cô là phụ nữ mà nhìn còn thấy ưa thích, huống hồ là mấy người đàn ông? Vẻ đẹp của phụ nữ, càng xinh đẹp lại càng không thể coi thường, bởi vì không ai biết được lúc nào người ta sẽ đổi đời, bay cao thành phượng hoàng.
Vận mệnh là điều rất khó lường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)