Giang Kiến Hứa xách túi vải màu xanh, quay đầu liếc nhìn nữ đồng chí phía sau đang lề mề, chẳng khác nào làm việc lấy lệ. Trên người cô đang mặc chiếc áo khoác dài cổ lật màu nâu, là chiếc áo mà năm ngoái bạn anh mang từ bên Nga về tặng. Chất liệu lông nhung, hàng cúc đôi, anh chỉ mặc đúng một lần vào dịp Tết khi về tỉnh thành.
Ngày thường ở Lộc Kiều mưa gió thất thường, mặc đồng phục vẫn tiện hơn nên anh hiếm khi dùng tới. Lần này lấy ra là vì nữ đồng chí kia mặc ít quá, giờ đang là cuối thu, còn mặc váy để lộ cả cẳng chân, thật chẳng ra làm sao.
Anh không có đồ phụ nữ, cũng không tiện mượn từ các nữ đồng chí khác. Dạo này thành phố khan hiếm phiếu vải, người dân phải tích lũy từng tấm phiếu mới may được bộ quần áo, rất khó để mượn.
Áo khoác thì còn dễ tính, nhưng quần thì không thể. Anh không thể đưa quần của mình cho cô mặc, quá bất tiện. Nghĩ tới nghĩ lui, anh đành lấy chiếc áo khoác này, vì nó khá dài, có thể che được phần chân, lại đủ ấm.
Anh cũng đoán trước là mặc sẽ hơi rộng, nhưng không ngờ khi cô khoác lên lại trông vô cùng hợp, thậm chí đẹp một cách kỳ lạ. Công an Giang không kiềm được mà nghiêng đầu nhìn cô một cái, tóc cô không chải chuốt gì, cứ buông xõa, một nửa còn bị kẹt trong cổ áo mà chưa lôi ra.
Áo khoác nam nên phần vai hơi rộng so với cô. Cô cao, thuộc hàng trung cao trong nữ giới, dĩ nhiên không cao bằng đàn ông, nhưng không hiểu sao bộ áo khoác trên người cô lại như được may riêng, tôn dáng cực kỳ, nhìn từ xa còn có nét gì đó rất duyên.
Nếu Hàn Thư Anh biết được chắc chắn sẽ hừ một tiếng, rồi lẩm bẩm: anh thì biết gì chứ, anh có biết quá trình tuyển chọn nghệ sĩ không? Người ta đứng trước bảng đo, nhìn đầu, nhìn mặt, nhìn chiều cao, nhìn tỷ lệ, mặt trước, mặt nghiêng, độ dài chân, độ dài tay, vòng đầu, vai rộng bao nhiêu, eo bao nhiêu… Cô được chọn ra cũng là từ hàng ngàn hàng vạn người, phải qua bao nhiêu vòng sơ loại mới có được.
Tại sao ư?
Dĩ nhiên là vì cô có đầu nhỏ, mặt nhỏ, tỷ lệ đẹp, cổ thiên nga, khí chất có thừa. Nhưng những điều đó chưa phải là tất cả, điều quan trọng nhất, quan trọng hơn cả là thời trang có hoàn hảo hay không, cuối cùng vẫn là nhờ… cái mặt!
Cô giấu tay trong tay áo khoác rộng, chu môi, cúi đầu lẽo đẽo đi phía sau anh, trông không vui chút nào.
Công an Giang nhìn cô một lúc, rồi nhẹ nhàng hắng giọng: “Mặc có ấm không?”
Hàn Thư Anh ngẩng mặt lên, cười giả tạo: “Cảm ơn công an Giang, tôi vui lắm đấy!” Anh nhìn đi, tôi trông giống đang vui không?
Khóe môi Giang Kiến Hứa khẽ nhếch, nữ đồng chí này, tính tình cũng không vừa.
Anh xách túi hành lý bước chậm lại, giọng không nhanh không chậm, thuận miệng hỏi: “Cô nói mất túi hành lý, túi màu gì?”
Dây thần kinh của Hàn Thư Anh lập tức căng lên cảnh giác, lại định thẩm vấn cô à?
Cô làm gì biết túi hành lý màu gì chứ? Nhưng công an mà hỏi, không trả lời thì giống như đang giấu giếm điều gì, cô đảo mắt một vòng, nhìn
chiếc túi xanh trong tay anh, rồi đáp: “Màu xanh lá.”
“Bên trong có gì?”
“Có… quần áo.” Phải rồi, hành lý thì tất nhiên là đựng quần áo, không sai đâu. Dù sao cũng không có chứng cứ, nếu anh tìm được thật thì cô sẵn sàng viết ngược tên mình!
“Giấy giới thiệu?” Cô ngồi trên ghế gỗ ngẩng đầu nhìn anh, giấy đó không phải đã hết hạn rồi sao? Lấy làm gì? Chẳng lẽ còn sợ cô dùng giấy hết hạn để bỏ trốn chắc?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)