Cố Tâm Nguyệt thấy vậy, cũng mang giỏ còn lại, nhanh chân về nhà.
Vừa vào sân, nàng đã thấy Lưu Thị dẫn theo Đại Hổ, Nhị Ny đang nấu cơm trong bếp, thấy Cố Tâm Nguyệt về, nàng ta liền "bịch" một tiếng vội vàng đóng cửa bếp lại.
Cố Tâm Nguyệt bất lực nhếch mép, quay người vào nhà tranh.
Vừa vào cửa, Tử Du nhanh chóng chạy tới: "Mẫu thân, mẫu thân về rồi ạ?"
"Ừ, Tử Du hôm nay có ngoan không? Trưa có ăn cháo không?" Cố Tâm Nguyệt đặt giỏ xuống, bế Tử Du lên, quan tâm hỏi.
Đi cả nửa ngày, vậy mà lại nhớ nhung thật.
Tử Du vui vẻ nhận lấy, cho ngay vào miệng: "Kẹo mẫu thân mua, ngọt quá."
Hoài Cẩn cũng nhận lấy, do dự một chút: "Cho cha một viên đi, hôm nay cha cũng rất giỏi, không thấy khó chịu nữa."
Nghe Hoài Cẩn nói vậy, Cố Tâm Nguyệt mới nhớ ra trên giường còn có Tống Dập, vội nhìn về phía hắn.
Tống Dập đang dựa vào mép giường, nhìn ba mẫu tử vui vẻ, nụ cười trên khóe miệng hắn còn chưa kịp hạ xuống, bỗng nhiên chạm phải ánh mắt Cố Tâm Nguyệt nhìn tới.
Bốn mắt nhìn nhau.
Tống Dập hơi sửng sốt, sau đó vội vàng dời mắt đi, khẽ ho một tiếng.
Cố Tâm Nguyệt hoàn hồn, vội lấy thêm một viên kẹo, đưa cho Hoài Cẩn: "Mang cho cha con."
Hoài Cẩn vui vẻ nhận lấy kẹo, bóc ra đưa cho Tống Dập: "Cha, ăn viên kẹo này sẽ không còn thấy đắng nữa."
Trước kia khi bị bệnh, cậu bé cũng đã từng uống thuốc, biết mùi vị của thuốc thực sự rất đắng.
Tống Dập định từ chối nhưng nhìn ánh mắt tha thiết của Hoài Cẩn, hắn không nhịn được mà há miệng ngậm vào.
"Mẫu thân, mẫu thân cũng ăn một viên đi, cả nhà chúng ta cùng ăn." Tử Du cũng kéo Cố Tâm Nguyệt, nài nỉ.
Cố Tâm Nguyệt vốn không thích ăn kẹo nhưng không nỡ phá vỡ bầu không khí tốt đẹp lúc này nên nàng cũng bóc một viên cho vào miệng.
Cố Tâm Nguyệt vừa lấy đồ từ trong thúng tre ra, vừa báo cáo với Tống Dập từ xa: "Hai lạng bạc Vương chưởng quầy đưa, ta đã mua một ít gạo, muối, lại mua thêm chút thịt, ngoài ra còn mua mấy tấm vải để mang về cho mẫu thân ta, mấy ngày nữa chuyển nhà không có nồi, ta lại đi đặt hai cái nồi, rồi mua thêm dao phay."
Cố Tâm Nguyệt ngập ngừng nhìn Tống Dập, thấy hắn không có vẻ gì là ngạc nhiên, nàng cảm thấy mình cũng đã lót đường đủ rồi, bèn hít sâu tổng kết: "Ta đã tiêu gần hết hai lạng bạc rồi, còn lại một ít, xem sau khi chuyển nhà có cần sắm thêm gì không."
Tống Dập kiên nhẫn nghe xong, nhìn nàng với ánh mắt áy náy: "Vất vả cho nàng rồi, số còn lại nàng cứ giữ, thấy cần mua gì thì mua, đợi ta khỏe hơn một chút, sẽ có thể tiếp tục chép sách rồi."
"Cũng không vội lắm, đồ ăn thức uống trong nhà, ta đều đã mua một ít, chắc có thể dùng đến lúc thu hoạch." Cố Tâm Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, may mà Tống Dập không kiểm tra từng khoản, như vậy sau này nàng có thể lén lấy thêm một ít gạo và trứng từ không gian ra để ăn.
Sau đó nàng lấy số việc mới Vương chưởng quầy giao cho ra: "Đây là Vương chưởng quầy bảo ta đưa cho ngươi, hắn nói những thứ này không vội, chờ ngươi khỏe lại hẳn rồi chép cũng kịp, dù sao bây giờ mới vừa vào thu, trước khi vào đông, chúng ta sắm thêm một ít áo bông, chăn bông là được, còn nữa, hôm nay ta nghe chưởng quầy tiệm gạo nói năm nay thu hoạch mùa thu có lẽ cũng không tốt, sau khi vào đông, lương thực có lẽ còn tăng giá, cho nên ta định trước khi vào đông sẽ tích trữ thêm một ít lương thực."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)