"Ông chủ, nếu việc buôn bán nồi của ngươi không phải ngày nào cũng có, vậy ngươi muốn bán một lần hai cái hay một cái?"
"Còn phải nói à? Tất nhiên là hai cái rồi."
"Nếu vậy, nếu ta mua một lần hai cái nồi, ông chủ có nên giảm giá một chút không?"
Ông chủ sửng sờ: "Giảm giá thế nào?"
Cố Tâm Nguyệt thấy ông ta do dự, liền thừa thắng xông lên: "Chúng ta thật lòng muốn mua, nếu ông chủ thật lòng muốn làm ăn, ta có thể đặt cọc 100 văn hôm nay, sáng sớm ngày kia ca ca ta sẽ mang 1 lạng bạc còn lại đến lấy nồi."
Ông chủ thấy tính cách Cố Tâm Nguyệt khá sảng khoái, vậy mà lại muốn mua một lúc hai cái nồi, còn chủ động đưa tiền đặt cọc, như vậy thì không sợ nàng không đến lấy, ông ta liền vui vẻ đồng ý.
Cố Tâm Nguyệt bất lực chống trán: "Mẫu thân, chúng ta về thôi."
"Thôi được, chân già này của ta cũng không đi nổi nữa rồi."
Hai mẫu tử đến đầu chợ phía đông để ngồi xe trâu, Tống thúc đã đợi ở đầu đường nhưng mọi người vẫn chưa về, Cố Tâm Nguyệt đợi một lúc, mới nhớ ra mình chưa mua vải, nàng liền quay sang nói với Hứa Thị: "Mẫu thân, mẫu thân ngồi đây một lát, con đi xem có vải rẻ không để mua cho hai đứa trẻ may quần áo."
Mua vải là giả, chủ yếu là Cố Tâm Nguyệt muốn tìm cơ hội lấy vải trong không gian ra, nếu không chỉ dựa vào tiền công chép sách của Tống Dập thì không biết đến bao giờ mới có thể ăn no mặc ấm.
Hứa Thị thực sự không đi nổi nữa, liền vẫy tay: "Được, con về sớm nhé, đừng chạy lung tung."
Cố Tâm Nguyệt đặt đồ vào trong giỏ của mẫu thân, đeo giỏ rỗng của mình lên lưng rồi quay lại phố, sau đó bước vào một cửa hàng vải.
Xem một lượt, Cố Tâm Nguyệt chỉ vào loại vải thô mịn gần giống với loại trong không gian và hỏi: "Chủ quán, loại vải này bán thế nào?"
Chủ quán thấy Cố Tâm Nguyệt chọn loại vải thô mịn tốt nhất, không khỏi nhìn nàng thêm một lần, thấy nàng mặc toàn vải thô, không ngờ lại hỏi giá vải mịn: "Vải thô này có giá 20 văn/thước, toàn là màu mới về của cửa hàng, mặc dù không bằng vải lụa nhưng vải thô này thực sự mềm mại và thoải mái."
Cố Tâm Nguyệt mỉm cười gật đầu: "Cảm ơn, đợi khi ta tích cóp đủ tiền nhất định sẽ ủng hộ việc kinh doanh của chủ quán."
Chủ quán vải ngạc nhiên, sau đó thấy Cố Tâm Nguyệt đeo giỏ đi mất, không khỏi bật cười.
Sau khi hỏi xong giá vải thô, Cố Tâm Nguyệt lại tiện đường đến tiệm bánh bao hỏi giá.
Tiệm bánh bao ở đây chỉ có hai loại, bánh chay 1 văn/ cái, bánh thịt 2 văn/ cái.
Cố Tâm Nguyệt đương nhiên lại không mua, mà quay người đi vào một con hẻm không người.
Đến khi đi ra, trong giỏ của nàng đã chất đầy bốn tấm vải thô gấp gọn, còn có một gói bánh thịt to đùng.
Cố Tâm Nguyệt chạy một mạch về đầu chợ Đông, trên xe trâu đã gần đầy người.
"Tâm Nguyệt à, mau lên xe, chỉ còn mình ngươi thôi." Tống thúc từ xa đã vẫy tay gọi Cố Tâm Nguyệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)