Con trai bảo bối của Mạnh Quân, chẳng phải cũng là cứu tinh của bà ta sao?
"Con trai ngoan, sao hôm nay lại chạy về nhà thế?" Lý Mai cười, ôm lấy Mạnh Kế Nghiệp một cái, nhanh chóng rút khăn tay lau mồ hôi cho cậu nhóc.
Mạnh Kế Nghiệp không thèm để ý đến bà ta, trực tiếp chìa tay ra: "Con muốn mua kem, mau đưa tiền đây."
"Được được, để mẹ lấy cho con." Lý Mai tươi cười đứng dậy, rút từ trong ngăn kéo ra một xấp tiền lẻ.
Mạnh Kế Nghiệp liếc mắt nhìn đống tiền lẻ vài xu, mấy hào, liền bất mãn lắc đầu: "Không đủ, không đủ! Con còn phải đãi mấy đứa em của con ăn kem nữa kìa!"
Mạnh Quân đứng bên cạnh, trên mặt luôn giữ nụ cười khi nhìn con trai. Nghe thấy con trai mình còn biết thu nạp đàn em, đôi mắt ông ta cười híp lại thành một đường:
"Ồ, con trai ngoan, con còn bắt đầu thu nhận đàn em nữa cơ à?"
Mạnh Kế Nghiệp đầy tự hào gật đầu: "Con là đại ca rồi, Tiểu Long, Tiểu Bằng đều là đàn em của con. Bọn nó khát nước, con làm đại ca thì đương nhiên phải đãi bọn nó ăn kem rồi."
"Chỉ cần mua mấy cái kem túi một hào là được rồi, sao cứ phải mua kem que?" Lý Mai tuy vui vì con trai mình đã trở thành "đầu đàn", nhưng lại xót tiền.
Mạnh Quân khinh thường liếc bà ta một cái: "Phụ nữ đúng là tóc dài não ngắn, bà thì biết cái gì? Làm đại ca thì phải có dáng vẻ của đại ca, tiếc vài xu lẻ thế này thì còn làm cái gì?"
Có Mạnh Quân chống lưng, Mạnh Kế Nghiệp cũng khinh khỉnh hừ một tiếng với mẹ.
"Con trai của ba giỏi thật đấy, mới tí tuổi đầu đã làm đại ca, sau này lớn lên chắc chắn có tiền đồ!" Mạnh Quân đầy tự hào xoa đầu Mạnh Kế Nghiệp.
"Mẹ con tiếc tiền thôi, để ba đưa con." Nói rồi, Mạnh Quân rút ngay hai tờ hai đồng từ ví đưa cho con trai.
Mạnh Kế Nghiệp cũng chẳng thèm cảm ơn, nhận tiền xong là chạy thẳng ra ngoài.
Phía sau, Lý Mai còn vội vàng gọi với theo: "Trời ơi, con chậm chút, coi chừng té!"
Mạnh Kế Nghiệp năm nay sáu tuổi, từ nhỏ đến lớn đều được Lý Mai và Mạnh Quân cưng chiều không nỡ đánh, không nỡ mắng, muốn gì được nấy, thế nên mới trở thành một đứa trẻ ngang ngược như bây giờ.
Quan trọng hơn, cả hai vợ chồng này đều không thấy có gì không ổn. Ngược lại, họ còn cho rằng con trai mình là đứa trẻ giỏi giang nhất trên đời, đi đâu cũng khoe con trai thông minh, lanh lợi.
Mạnh Nhược lặng lẽ quan sát cả nhà ba người này, khóe môi nở nụ cười lạnh.
Nhìn con trai yêu quý của mình, tâm trạng của Mạnh Quân cũng vui vẻ hẳn lên, cãi vã với Lý Mai khi nãy lập tức bị ném ra sau đầu.
Đứng bên cạnh nghe thấy vậy, Lý Mai lại một lần nữa tỏ vẻ kinh ngạc.
Cô từ khi nào lại to gan như vậy rồi? Còn dám tự mình tìm đối tượng xem mắt?
Mạnh Quân hài lòng gật đầu. Con gái không nên quá độc lập, ông ta ghét nhất là kiểu con gái tự ý làm chủ mọi chuyện. Mạnh Nhược làm như vậy rất hợp ý ông ta... chuyện lớn chuyện nhỏ đều để cha mẹ quyết định.
"Được, con cũng đến tuổi lập gia đình rồi. Nếu thằng đó không được, ba sẽ bảo dì Lý tìm người khác cho con." Mạnh Quân sảng khoái đáp.
"Để tôi tìm?" Lý Mai lạnh lùng cười khẩy, chẳng thèm nể nang: "Đến lúc đó tôi mất công tìm người rồi, con bé lại chê bai tôi tìm không vừa ý nó thì sao?"
"Không hợp ý cũng chẳng sao, chỉ cần đừng gán cho tôi cái tiếng mẹ kế độc ác là được."
Lời nói của bà ta đầy ám chỉ, mỉa mai cô.
Mạnh Nhược không để tâm, lười đôi co với bà ta.
"Được rồi, được rồi!" Mạnh Quân mất kiên nhẫn, quát lên: "Bà bớt nói vài câu đi!"
Mạnh Nhược hờ hững liếc nhìn Lý Mai, chuẩn bị về phòng.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
"Ai đấy? Ai đấy?"
Lý Mai vừa càu nhàu vừa đi ra cửa, giọng đầy bực bội: "Đến đây, đến đây, gõ cái gì mà gõ hoài, một ngày cứ toàn chuyện gì đâu không!"
Bực bội trong người không có chỗ xả, bà ta liền trút hết lên người ngoài cửa.
Cửa vừa mở ra, một giọng nói vang lên:
"Xin hỏi, đây có phải là nhà của Lý Mai không?"
Là một cô gái.
Lý Mai nhìn rõ cô gái trước mặt, liền sững sờ tại chỗ.
Mạnh Quân nghe thấy tiếng động cũng bước ra cửa, nhìn cô gái đang đứng ở đó, hỏi: "Cháu là ai? Đến nhà tôi có chuyện gì?"
"Cháu tên là Trịnh Uyển." Trên gương mặt rám nắng của cô gái hiện lên một nụ cười.
...
Ba ngày trước, Trịnh Uyển trọng sinh.
Sau khi sống lại, cô ta biết rõ cuộc đời mình sẽ ra sao.
Một tháng sau, cô ta sẽ lấy danh nghĩa cháu gái mà đến nương tựa mẹ ruột Lý Mai. Sau đó, cô ta sẽ chăm chỉ làm việc tại nhà hàng của nhà họ Mạnh, rồi gả cho một người đàn ông trung thực, sinh con, lo toan cho gia đình nhỏ của mình, trải qua một cuộc sống hạnh phúc nhưng bình thường và tầm thường.
Không chỉ biết trước số phận của bản thân, cô ta còn biết kết cục của những người khác.
Ví dụ như Mạnh Nhược.
Một nhân vật qua đường trong cuộc đời cô ta, một kẻ vừa ngu ngốc vừa vô dụng, ghen tị với cô ta đến phát điên. Cuối cùng, Mạnh Quân không thể chịu đựng nổi mà đuổi cô ta ra khỏi nhà, kết cục vô cùng thảm hại.
Lại ví dụ như Du Triệt.
Hiện tại anh chỉ là một kỹ sư nghiên cứu tại nhà máy điện khí, nhưng trong tương lai, anh sẽ tự lập nghiệp, trở thành một ông trùm ngành điện gia dụng, giàu có vô cùng.
Lý do cô ta quen biết một nhân vật như Du Triệt là nhờ chồng tương lai của cô ta... Tần Lâm. Khi Tần Lâm gặp khó khăn nhất, chính Du Triệt đã đưa tay giúp đỡ. Khi đó, đế chế đồ điện gia dụng của Du Triệt đã thành hình, còn Tần Lâm lại đang chật vật vì nhà máy phá sản, bị mất việc, áp lực đè nặng.
Dĩ nhiên, cuối cùng Tần Lâm cũng dựa vào sự nỗ lực của bản thân mà đưa gia đình thoát khỏi cảnh nghèo khó, vươn đến mức khá giả. Nhưng so với đế chế điện gia dụng của Du Triệt, thì khoảng cách giữa hai người chính là một trời một vực.
Trọng sinh một lần nữa, khi đã biết trước tương lai, sao cô ta có thể ngoan ngoãn nghe lời Lý Mai, đi gả cho một người đàn ông bình thường như Tần Lâm để rồi sống một đời tầm thường?
Bởi vì Tần Lâm, cô ta mới quen biết Du Triệt. Khi đó, Tần Lâm đang ở giai đoạn khốn khó nhất, mẹ hắn bệnh nặng, gia đình lại cấp bách cần tiền, còn anh ta thì vừa mất việc.
Bất đắc dĩ, Tần Lâm đành mặt dày tìm đến Du Triệt để vay tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)