Buổi tối, sau bữa cơm, Mạnh Quân ra ngoài đi dạo, còn Lý Mai dắt Mạnh Kế Nghiệp đi sang hàng xóm chơi.
Trong nhà chỉ còn lại một mình Mạnh Nhược.
Cô vừa chuẩn bị đi ngủ, thì có tiếng gõ cửa vang lên.
Mạnh Nhược đứng dậy ra mở cửa, thấy một người phụ nữ trung niên xa lạ đứng bên ngoài.
"Đây là nhà ông Mạnh Quân sao?" Người phụ nữ hỏi.
Mạnh Nhược gật đầu: "Đúng vậy, bác là..."
"Tôi là bác dâu của Dương Khánh." Lưu Tú Anh nói.
"Họ ra ngoài chơi, chắc chưa về ngay. Nếu bác có việc, có thể nói với cháu, cháu sẽ chuyển lời lại."
Lưu Tú Anh gật gù, cảm thấy việc này nói thẳng với cô gái này cũng được.
"Cháu là Mạnh Nhược?"
Mạnh Nhược gật đầu.
"Nói trực tiếp với cháu cũng được." Bà ta trầm giọng: "Hôm nay bác đến đây là muốn nói về hôn sự của cháu và Dương Khánh."
"Thằng bé đó không xứng với cháu đâu. Bác khuyên cháu, trước khi hai nhà chính thức đính ước, hãy tìm người khác đi."
Mạnh Nhược nghe vậy, khẽ nhíu mày.
Làm gì có chuyện bác dâu lại tự tay phá hủy hôn sự của cháu trai mình?
Cô tỏ ra bối rối: "Tại sao bác lại nói vậy ạ?"
"Cô bé, bác cũng chỉ vì muốn tốt cho cháu thôi. Có lẽ cháu không biết rõ hoàn cảnh của Dương Khánh. Mẹ ruột nó mất sớm, còn cha nó thì lấy vợ khác, đã có gia đình mới rồi."
"Dương Khánh oán hận cha mình tái hôn, từ đó cắt đứt quan hệ với ông ta. Sau này, nếu hai đứa kết hôn, sinh con, không có cha mẹ bên cạnh giúp đỡ, cháu sẽ rất vất vả."
"Nói thẳng ra, nó sống nhờ nhà bác bao nhiêu năm, mà chẳng hề biết ơn gì cả!"
"Loại người vô ơn như vậy, cháu dám lấy không?"
Thấy Mạnh Nhược không lên tiếng, Lưu Tú Anh tưởng mình đã thuyết phục được cô, tiếp tục nói thêm:
"Cô bé, dù cháu có chọn ai khác cũng hơn thằng đó!"
Nghe đến đây, Mạnh Nhược dần hiểu rõ vấn đề.
Nếu như những gì Dương Khánh nói là thật, những tin đồn về anh đều do bác dâu tung ra, thì có khả năng rất cao tin đồn "không được" cũng do bà ta truyền ra.
Nghĩ đến đây, Mạnh Nhược quan sát kỹ lại Lưu Tú Anh.
Có thù oán cũng phải có giới hạn chứ? Không lẽ ngay cả chuyện này bà ta cũng tung tin đồn được sao?
Thật ra, tin đồn "Dương Khánh không được" không phải do Lưu Tú Anh tự bịa ra.
Bà ta chỉ thường xuyên lắc đầu than thở: "Thằng đó không được đâu!"
Nhưng không biết bằng cách nào, lời đồn truyền qua truyền lại, cuối cùng biến thành "Dương Khánh không được ở phương diện kia."
Đối với tin đồn này, Lưu Tú Anh chỉ cười thầm, không hề đính chính.
Dù sao, càng nhiều tin đồn xấu về Dương Khánh, bà ta càng vui!
Lời đồn là như vậy, một người nói thì không ai tin, nhưng nếu mười người nói, một trăm người nói, thì ai cũng tin chắc là thật.
Thấy mình đã nói một tràng dài, mà Mạnh Nhược vẫn chưa tỏ thái độ gì, Lưu Tú Anh bắt đầu mất kiên nhẫn:
"Thôi, bác đã nói hết lời rồi, quyết định là do cháu."
Nói xong, bà ta rời đi.
Không lâu sau khi Lưu Tú Anh rời khỏi, Mạnh Quân và Lý Mai cũng về nhà.
Nhưng Mạnh Nhược không hề kể lại chuyện này.
Cô quyết định... ngày mai, cô sẽ đến tìm Dương Khánh để hỏi rõ về chuyện này!
...
Hôm sau, vừa đến nhà máy thực phẩm, Mạnh Nhược lập tức đi tìm Vương Thúy Phượng.
"Chị Vương, trưa nay chị có về nhà nấu cơm không?" Cô hỏi.
Vương Thúy Phượng đáp: "Có chứ, không về thì con chị ăn gì?"
Nhà máy thực phẩm có nhà ăn tập thể, nhưng vì chị Vương có hai đứa con nhỏ nên hầu như ngày nào chị ấy cũng về nhà nấu cơm.
Chỉ là, không biết Dương Khánh có về nhà vào buổi trưa không.
"Vậy chị có thể giúp em nhắn với Dương Khánh một câu được không?"
Thời này không có điện thoại di động, điện thoại bàn cũng chưa phổ biến. Nếu hai người cách xa nhau muốn nhắn gì, phần lớn chỉ có thể viết thư hoặc nhờ người chuyển lời.
Thực ra, nhà máy thực phẩm cách nhà máy điện khí cũng không xa. Nhưng vì chuyện cưới xin còn chưa rõ ràng, nếu cô tự mình chạy đến tìm Dương Khánh thì có hơi bất tiện.
"Được thôi, em muốn chị nhắn gì?"
"Em muốn hẹn gặp anh ấy để nói chuyện."
"Được rồi, nếu trưa nay gặp cậu ta, chị sẽ nói." Vương Thúy Phượng sảng khoái nhận lời.
Mạnh Nhược suy nghĩ một chút, rồi dặn dò thêm:
"Chị Vương, nếu được, chị hãy tự mình nói với anh ấy, đừng để bác dâu anh ấy nhắn lại."
Nghe vậy, Vương Thúy Phượng không vội đáp, mà đưa mắt nhìn cô một cách dò xét:
"Em gặp bác dâu của cậu ta rồi à?"
Câu hỏi của chị Vương có chút kỳ lạ...
Mạnh Nhược hơi sững sờ.
Vương Thúy Phượng tiếp tục nói, xác nhận suy đoán trong lòng Mạnh Nhược.
"Em cũng nhận ra bác dâu cậu ta không hợp với cậu ta đúng không?"
Mạnh Nhược giả vờ tò mò: "Sao chị lại nói vậy?"
"Xem ra em chưa biết chuyện này." Vương Thúy Phượng thở dài: "Chị không cố tình giấu em đâu, mà thật ra chị cũng chỉ biết đại khái thôi."
Chưa đợi Mạnh Nhược lên tiếng, chị ấy tiếp tục hỏi:
"Em có biết mấy lời đồn xấu về Dương Khánh từ đâu mà có không?"
Mạnh Nhược phối hợp lắc đầu.
"Là bác dâu cậu ta tung ra."
Chị ấy hạ giọng, vẻ mặt đầy hứng thú:
"Không ngờ đúng không? Chị cũng vậy, nhưng chính bà ta là người tung tin."
"Chỉ là chị không rõ lý do. Đây cũng là chuyện riêng nhà người ta, chị không tiện nhiều lời. Nếu em thực sự muốn biết, tốt nhất cứ hỏi thẳng Dương Khánh."
Nói xong, chị ấy nhìn cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý, như muốn nói: "Nếu em hỏi được, nhớ kể cho chị nghe nữa nha."
Rõ ràng, ngay cả chị Vương cũng rất muốn biết nội tình, nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ.
...
Buổi chiều, sau khi tan làm, Vương Thúy Phượng tìm đến Mạnh Nhược.
"Em nói xem, có trùng hợp không chứ! Chị vừa về đến nhà thì gặp ngay Dương Khánh ở cầu thang. Cậu ta bảo không thành vấn đề, tan làm sẽ đợi em ở tiệm bún hôm trước."
Mạnh Nhược khẽ gật đầu, mỉm cười cảm ơn.
Tiệm bún cách nhà máy thực phẩm không xa, cô lười không muốn đạp xe, bèn đi bộ sang.
Từ xa, cô đã thấy Dương Khánh đứng chờ trước cửa tiệm.
Anh ngước lên thấy cô liền hỏi:
"Em ăn tối chưa? Vào ăn bát bún nhé?"
Mạnh Nhược lắc đầu: "Chúng ta đi dạo một chút đi, tôi có chuyện muốn nói, trong quán ồn lắm."
"Cũng được."
Thế là hai người cùng nhau đi dọc theo con đường nhỏ, dưới ánh hoàng hôn nhàn nhạt.
Đây là giờ tan làm, trên đường xe đạp qua lại tấp nập, tiếng chuông xe vang lên liên tục.
"Em có chuyện gì muốn nói?" Dương Khánh hỏi.
Mạnh Nhược mở lời thẳng thắn:
"Tối qua, bác dâu anh đến nhà tôi."
Dương Khánh hơi sững người, sau đó như đã lường trước được.
Anh biết ngay, sau trận cãi vã hôm đó, bác dâu sẽ không dễ dàng bỏ qua.
"Bác ấy nói gì với nhà em?"
"Họ không có nhà, chỉ có tôi ở nhà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)