Gió lạnh buốt xương! Bên ngoài còn đang bay tuyết.
“Mau dùng sức đi, sắp thấy đầu đứa bé rồi, đúng, dùng sức!”
“Ai da, ra rồi, ra rồi, là con gái.”
Trong một tiểu viện xập xệ, từ phòng sinh vang lên tiếng của bà đỡ.
Một bà lão khác mặc áo vá chằng vá đụp nhìn đứa trẻ trước mặt, lộ rõ vẻ ghét bỏ và tuyệt vọng:
“Sao lại là một nha đầu nữa? Đây đã là đứa thứ năm rồi! Đồ tiện nhân không biết cố gắng, nhà ta cưới ngươi về đúng là xui xẻo tám đời, ngươi muốn lão tam nhà ta tuyệt hậu hay sao?
Biết sớm ngươi đến một đứa con trai cũng chẳng sinh nổi, năm đó dù nhà mẹ đẻ ngươi không cần sính lễ, ta cũng chẳng để lão tam nhà ta cưới ngươi vào cửa.
Đúng là xúi quẩy!”
Nữ nhân vừa sinh xong nằm trên giường, mặt trắng bệch, người gầy yếu. Nghe tiếng mắng, nàng chỉ dám co người trong chăn, nước mắt chảy dài, nói: “Nương, con... lần sau con nhất định sẽ sinh cho tam lang một con trai, xin nương đừng tức giận.”
“Sinh con trai? Thôi đi! Ngươi đã sinh năm đứa tốn của rồi, sinh tiếp chưa chắc đã không phải một đứa tốn của nữa.
Ngươi mang thai mười tháng, lão nương cho ngươi ăn ngon uống tốt, cuối cùng vẫn là một đứa con gái.
Đồ chỉ được cái mã ngoài, ngoài cái mặt hồ ly suốt ngày biết quyến rũ nam nhân ra, ngươi còn làm được gì?
Đẻ thì giỏi lắm, nhưng chẳng đứa nào nên hồn.
Nha đầu này ta thấy cũng chẳng có tác dụng gì, ngươi đừng quản nữa, lát nữa ta xử lý nó là được.”
Sắc mặt vốn đã trắng bệch của nữ nhân trên giường càng tái hơn, nàng vội cầu xin: “Nương, xin nương đừng vứt đứa bé đi. Nó vừa mới sinh, trời lại lạnh thế này, nếu nương vứt nó đi, nó nhất định sẽ mất mạng.
Con có thể không ở cữ, một ngày chỉ ăn một bữa. Mấy mẹ con con ăn không nhiều đâu.
Nương, con cầu xin nương giơ cao đánh khẽ!”
Nữ nhân vừa mới sinh xong, vẫn cố giãy giụa ngồi dậy, gần như quỳ ngay trên giường để cầu xin.
Bà đỡ đứng bên cạnh nhìn không nổi nữa, bèn lên tiếng cầu tình: “Ôi chao, lão tỷ tỷ Tần gia, dù sao đứa bé cũng là một mạng người. Bà rộng lòng nuôi nó đi.
Đợi nó lớn lên, nói không chừng còn có thể gả vào một nhà tốt, bà cũng được hưởng phúc theo.”
Tần lão thái thái nghe vậy, phì một tiếng: “Hưởng phúc? Bà cảm thấy ta còn có thể hưởng phúc của một nha đầu sao?
Con gái gả ra ngoài như bát nước hắt đi, lời này bà nói ra chính bà có tin không?
Bớt đứng ngoài nói thì dễ đi!
Nếu bà thấy nha đầu này tốt thì bà bế về nhà nuôi đi!”
Bà đỡ không ngờ lão thái thái này lại vô lý đến thế. Bà tuy thương nữ nhân vừa sinh xong trên giường, nhưng thật sự bảo bà bế một con bé về nuôi thì bà cũng không muốn.
Nhà thêm một người là thêm một miệng ăn. Năm tháng này nhà ai cũng chẳng khá giả, sao có thể nuôi con nhà người khác được, huống chi còn là một bé gái.
“Thôi được rồi, coi như vừa rồi ta xen vào chuyện người khác. Chuyện nhà các người ta không quản nữa. Mau trả tiền đỡ đẻ cho ta, ta bận rộn nửa ngày rồi, phải về nhà.”
Tần lão thái thái nghe vậy bĩu môi: “Bà đỡ ra một nha đầu, còn mặt mũi nào đòi tiền đỡ đẻ?”
Bà đỡ nghe thế lập tức không vui: “Ta nói bà cũng quá vô lý rồi đấy. Trong bụng con dâu nhà bà mang một nha đầu, chẳng lẽ ta còn có thể đỡ ra cho bà một đứa có chim sao? Ta chưa từng thấy ai mặt dày như bà.”
…
Hai người trong phòng lời qua tiếng lại, cãi nhau ầm ĩ.
Ngoài phòng đứng một nam nhân ngoài hai mươi tuổi, gương mặt hằn vẻ phong sương, ánh mắt mờ mịt nhưng dần dần tỉnh táo lại.
Tần Lãng liếc về phía phòng sinh, nghe tiếng tranh cãi bên trong, vẫn khó mà chấp nhận sự thật này.
Hắn xuyên tới đây từ ba ngày trước. Ba ngày nay hắn vẫn luôn ở trong trạng thái mơ mơ màng màng, không dám tin mình thật sự xuyên không.
Nói ra cũng xui tận mạng. Hắn nhớ sau khi tham gia một cuộc họp rất quan trọng ở công ty, lãnh đạo phái hắn đi công tác xa. Vì đến nơi đã quá muộn nên hắn tiện tìm một nhà nghỉ để ở.
Nửa đêm, hắn lại bị tiếng cãi vã ở phòng bên cạnh đánh thức. Nghe động tĩnh thì hình như có người ngoại tình bị bắt quả tang.
Lòng hiếu kỳ của Tần Lãng nổi lên, hắn vội mặc quần áo chạy đi xem náo nhiệt.
Quả thật là một màn hay. Nữ nhân ngoại tình với một người anh em của chồng, lại bị mấy người anh em khác của chồng bắt gian tại giường; cảnh tượng ấy tất nhiên dẫn tới một trận hỗn chiến.
Người đứng sau Tần Lãng xem náo nhiệt cười hơi lớn, không biết chọc giận ai, người đối diện tiện tay ném một vật nặng tới.
Vốn dĩ Tần Lãng có thể tránh được, kết quả lại bị người phía sau đẩy một cái, vật nặng kia đập thẳng vào đầu hắn.
Khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã tới nơi này.
Hắn còn muốn sắp xếp lại suy nghĩ cho kỹ nhưng tiếng cãi vã trong phòng khiến hắn không thể làm ngơ.
Hơn nữa bên ngoài thật sự quá lạnh, Tần Lãng chỉ có thể sải bước đi vào.
Ba ngày nay Tần Lãng về cơ bản đã xác định mình không thể trở về nữa.
Vậy đống rắc rối nguyên chủ để lại, chỉ có thể do kẻ xui xẻo là hắn thu dọn.
Tần lão thái thái vốn đang cãi chày cãi cối với bà đỡ, thấy Tần Lãng bước vào lập tức nước mắt lưng tròng nói: “Con à, là nương có lỗi với con.
Năm đó nếu không phải nương ham rẻ, cưới nữ nhân này về cho con, con cũng chẳng đến mức liên tiếp sinh năm đứa con gái để người ngoài chê cười.
Nếu con thật sự tuyệt hậu, sau này nương xuống dưới đất cũng không có mặt mũi giao phó với liệt tổ liệt tông Tần gia.
Năm đó nương nên bỏ tiền cưới cho con một đứa mông to dễ sinh nở mới phải.”
Nhìn Tần lão thái thái vừa khóc vừa sụt sịt nước mũi nước mắt, trong mắt Tần Lãng chẳng có bao nhiêu xúc động.
Nói thật, Tần lão thái thái này không phải người dễ đối phó.
Nhớ đến những chuyện bà đã làm, Tần Lãng cũng thấy nghẹn trong lòng. Tất nhiên nguyên chủ cũng là một kẻ hồ đồ không phân phải trái, Tần lão thái thái nói gì hắn làm nấy, chẳng có chút chủ kiến nào.
Tần Lãng nhìn nữ nhân còn quỳ ở đầu giường. Nàng là vợ của nguyên chủ, tên Tiết Nhược Vi.
Tiết Nhược Vi vốn là con gái của một tú tài, dung mạo khá đẹp, chỉ là sắc mặt vàng vọt, thân hình gầy yếu, chẳng có chút đầy đặn nào của nữ nhân vừa sinh xong.
Tiết Nhược Vi thấy Tần Lãng nhìn mình, lập tức dập đầu với hắn, khóc nói: “Tam lang, chàng cứu con gái của chúng ta đi. Nó vừa mới sinh, nếu nương vứt nó đi, trời lạnh thế này, nó nhất định không sống nổi.
Nó vừa mới sinh, ăn không nhiều, ta cũng có thể ăn ít lại.
Nếu thật sự không còn cách nào, chàng bán ta đi. Chỉ cần mọi người chịu nuôi đứa bé này, để nó bình an lớn lên, ta cam tâm bị bán.
Hơn nữa bán ta còn có thể đổi cho tam lang chút tiền sính lễ, chàng có thể cưới người khác.
Ta không cầu gì khác, chỉ mong người chàng cưới sau này có thể đối xử tử tế với mấy đứa trẻ.”
Nghe những lời ấy, trong lòng Tần Lãng khó tránh khỏi xúc động. Một nữ nhân tốt thế này, nếu ở đời sau thì biết đi đâu mà tìm?
Tần Lãng nhẹ nhàng bước lên, muốn đỡ Tiết Nhược Vi dậy, lại thấy nàng sợ đến hơi run. Nàng tưởng mình lại sắp bị đánh.
Bàn tay Tần Lãng khựng lại, sau đó hắn thở dài thật sâu. Nguyên chủ đúng là chẳng ra gì, đúng là tạo nghiệt mà!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
