Ánh mắt Xuân Đào lạnh lẽo: "Hạ Ngọc Cẩm, có phải ngươi thực sự muốn đánh nhau với ta ở đây mới chịu thôi đúng không, các người làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy mà còn mặt mũi bắt ta về. Ta có về cũng chỉ làm một việc thôi, đó là bỏ thuốc độc chết cả nhà các người."
Hai người trước kia từng đánh nhau, nhưng kết cục thường là Xuân Đào bị phạt quỳ, bị đánh, bị bỏ đói.
Đối mặt với Xuân Đào đang sắp bùng nổ, trong lòng Hạ Ngọc Cẩm cũng hơi chột dạ, nha đầu này từ nhỏ xương cốt đã cứng.
Nhưng sự chột dạ này chỉ tồn tại trong chớp mắt, rồi bị một ý nghĩ khác đè xuống.
Hạ Ngọc Cẩm hừ mũi: "Ngươi không dám đánh ta, cũng không dám hạ độc, có tin ta đến nha môn kiện ngươi tội dĩ hạ phạm thượng không."
Có một chuyện khiến Giang Lê không ngờ tới, đó là sau trận ầm ĩ hồi tháng Tám, Hạ Ngọc Cẩm từng lên công đường chịu phạt, nhưng lại như được đi học khai sáng trí tuệ, gan ngày càng lớn hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)