"Hu hu hu..." Tô Tán nằm ườn trên chiếc sofa cũ, ngón tay lướt nhanh như bay trên ứng dụng tuyển dụng. Đã tốt nghiệp một tháng rồi mà công việc vẫn chưa đâu vào đâu, chẳng lẽ cô thật sự chỉ có thể ngồi chờ chết thôi sao?
Nhìn trang cá nhân của mọi người, không phải đi du lịch đây đó thì cũng là đi concert quốc tế, tệ nhất cũng sống khá giả ở huyện thành, nhìn lại mình xem, ôi, phế rồi.
Lòng đố kỵ khiến người ta mặt mày biến dạng, cô tắt điện thoại, nhắm mắt gào thét trong lòng: "Thèm giàu quá đi mất!"
Ngoài cửa sổ là mạng lưới dây điện chằng chịt như mạng nhện đặc trưng của khu làng trong phố, mùi khói dầu từ quán ăn sáng dưới lầu chầm chậm bay lên. Đây là nguồn thu nhập ổn định duy nhất hiện giờ của cô, tiền thuê mặt bằng 1800 tệ mỗi tháng hoàn toàn dựa vào đôi vợ chồng thức khuya dậy sớm bán quẩy chiên kia chống đỡ.
Cha mẹ mất sớm, ba năm trước bà nội cũng qua đời, tài sản để lại cho cô chỉ có căn nhà hai tầng rách nát nằm trong khu làng này.
Mặt bằng tầng một có ba gian, một gian cho đôi vợ chồng bán sữa đậu nành quẩy chiên thuê, một gian bỏ trống sau khi ông chủ quán lẩu xiên năm ngoái bỏ trốn, gian cuối cùng là tiệm may lúc sinh thời của bà nội.
Tầng hai là nơi cô ở, trong góc tường vẫn chất đống hành lý thời đại học chưa khui thùng, như đang cười nhạo cô học hành cũng chẳng bằng đi bán khoai lang.
Cô run rẩy mở ứng dụng ngân hàng, nhìn chằm chằm vào con số 1655.33 tệ kia, suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ.
"Trời không tuyệt đường sống của ai bao giờ, chẳng phải vẫn còn hai gian mặt bằng trống sao? Mình dọn dẹp lại một chút rồi cho thuê, vẫn làm bà chủ thu tiền nhà như thường!"
Tô Tán tự cổ vũ bản thân, vò đầu bứt tóc cho bớt rối rồi hùng dũng oai vệ chạy xuống lầu.
Đầu tiên cô lao vào tiệm may của bà nội, "kẹt" một tiếng đẩy cánh cửa gỗ ra. Bụi bặm xộc thẳng vào mặt khiến cô sặc sụa hắt hơi liên tục.
Trên chiếc máy may kiểu cũ vẫn còn vắt mảnh vải xanh chưa may xong, trên gối cắm kim cắm vài cây kim bạc rỉ sét loang lổ, giống hệt cuộn len đan dở năm nào của một bà cụ tám mươi tuổi, vẫn đứng yên chờ chủ nhân trở về dệt tiếp.
Cô vội vàng tiến lại gần, nhặt chiếc hộp gỗ chỉ to bằng bàn tay lên. Hoa văn điêu khắc trên hộp từ lâu đã bị mài nhẵn, sờ vào thô ráp như giấy nhám.
Cô nín thở, run rẩy mở hộp ra. Nằm bên trong là chiếc nhẫn ngọc sẫm màu trơn bóng, nhưng ngay chính giữa lại hằn lên một vết nứt đỏ chói mắt, xấu xí một cách kỳ lạ.
"Thế này thôi á?" Tô Tán vô cùng thất vọng, ngửa mặt lên trời đảo mắt một vòng: "Đến hàng lỗi còn chẳng bằng, đồ vỉa hè mười tệ ba cái người ta còn khuyến mãi thêm hai đôi tất ấy chứ!"
Cô chán nản lẩm bẩm, nhưng lại như ma xui quỷ khiến đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út tay trái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
