Tần Chiêu Chiêu ở dãy trước, còn Lý Kiều Kiều ở dãy sau.
Lần này Trương Mỹ Phượng không do dự nữa. Cô ấy đã rõ mười mươi rằng con gà nhà mình phần lớn là đang ở trong chuồng gà nhà Lý Kiều Kiều. Cô bước thẳng đến chuồng gà, và quả nhiên con gà bị mất của cô đang ở trong đó.
Tim Lý Kiều Kiều đập thình thịch, mong rằng Trương Mỹ Phượng không nhớ kỹ con gà của mình. Cô ta không ngờ mọi việc lại diễn biến đến mức này, vì thế đã không kịp giấu con gà đi mà cứ để trong chuồng.
Cô ta định đợi sau khi mọi chuyện kết thúc sẽ đem con gà ra hầm một bữa để thỏa cơn thèm thịt.
Giờ thì cô ta thực sự hối hận, nhưng hối hận đã quá muộn.
Vẻ bình tĩnh và chững chạc này trước đây không hề thấy ở cô. Lúc trước, cô chỉ toàn làm loạn, ngang ngược và đanh đá. Cô không biết ăn nói, không biết làm việc, gặp chuyện gì cũng chỉ biết la lối om sòm. Không bao giờ giống như bây giờ, điềm tĩnh giải quyết vấn đề.
Tần Chiêu Chiêu cảm nhận được có ai đó đang nhìn mình, liền quay đầu lại và bắt gặp ánh mắt Lục Trầm đang nhìn cô.
Lục Trầm như bị bắt quả tang, lập tức quay đi, nhìn về phía Trương Mỹ Phượng đang đứng cạnh chuồng gà.
Tần Chiêu Chiêu khẽ đảo mắt rồi cũng quay lại nhìn Trương Mỹ Phượng.
Sau khi quan sát kỹ lưỡng, Trương Mỹ Phượng xác nhận đó đúng là con gà nhà mình, liền cúi xuống bắt con gà ra khỏi chuồng.
Cô ấy quay đầu nhìn mọi người, ánh mắt lướt qua khuôn mặt tái nhợt của Lý Kiều Kiều, cuối cùng dừng lại trên gương mặt đỏ bừng của Chu doanh trưởng: “Đây chính là con gà mái già bị mất của nhà tôi.”
Mặt Chu doanh trưởng đỏ bừng, hắn nhìn sang Lý Kiều Kiều, trong mắt tràn ngập sự thất vọng: “Lý Kiều Kiều, chuyện này là thế nào?”
Lý Kiều Kiều không dám thừa nhận, vẫn cố cãi: “Đó là gà nhà tôi, không phải của chị.”
Việc Lý Kiều Kiều lợi dụng cô ấy để đối phó với Tần Chiêu Chiêu khiến Trương Mỹ Phượng vô cùng tức giận. Giờ đây, bằng chứng đã rõ ràng, vậy mà cô ta vẫn không chịu nhận lỗi.
Cô ấy bước đến trước mặt mọi người, giơ con gà mái lên: “Con gà này có dấu hiệu đặc biệt. Mỏ nó một nửa màu đen, một nửa màu vàng, còn bị lác mắt. Các chị em trong khu gia đình đều biết nhà tôi có con gà như thế này.”
Mọi người đều biết Lý Kiều Kiều đang chối cãi, ai nấy đều cảm thấy xấu hổ thay cô ta. Trộm gà rồi đổ vạ cho người khác, hành vi đó đúng là không thể chấp nhận được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)