Giọng nói thảm thiết ấy, nếu không biết là đang diễn, chính cô cũng tin là thật.
Tô Văn Văn vừa kêu vừa nặn nước mắt từ khóe mi, sau đó nhìn bà nội và dì hai của nguyên chủ với vẻ mặt uất ức, dáng vẻ ấy cùng với khuôn mặt đáng thương của cô, e rằng dù là ai nhìn thấy cũng sẽ thương cảm cho cô.
Từ xưa đến nay, người ta luôn thương người yếu thế, hơn nữa cô vừa thấy trên đường có vài người vừa tan ca, trông có vẻ quen mắt, chắc là người cùng thôn.
“Ôi chao, con bé này, sao lại học được cái trò đặt điều vu khống thế hả? Bà có bạc đãi cháu bao giờ đâu, bà già này đã một bó tuổi rồi, con trai mất rồi, cháu gái lại không hiếu thuận. Bà hôm nay đến chỉ là muốn quan tâm xem sao hôm nay cháu không đi làm. Đại đội trưởng đến tìm bà, bà lo lắng lắm, sợ con bé này xảy ra chuyện gì, bà còn mặt mũi nào mà đi gặp con trai đáng thương của bà chứ.”
Bà nội Tô cũng ngồi bệt xuống đất, chẳng ngại đất bẩn, vừa nói vừa gọi những người đi đường lại, nói lớn: “Mọi người đến phân xử cho tôi, tôi đến quan tâm cháu gái mình mà lại bị nó vu oan giá họa thế này, tôi khổ tâm lắm.”
“Tôi cũng là không còn cách nào khác, nhà nghèo đến mức sắp không mở nổi nồi nữa rồi, từ sau khi con trai cả hy sinh, cuộc sống trong nhà ngày càng khó khăn. Tiền trợ cấp tôi đều giữ cho con bé này cả, dù sao nó còn nhỏ, sợ nó tiêu hoang. Lòng tốt của tôi lại bị chó tha rồi.”
Trong thôn ngày thường chẳng có hoạt động gì, chỉ có chút chuyện phiếm để giải khuây. Chẳng mấy chốc, xung quanh đã tụ tập rất nhiều người.
“Dì ơi, cháu cũng hết cách rồi, cháu đã hai ngày không ăn gì rồi, cứ tiếp tục thế này cháu cũng không biết phải làm sao nữa.”
Tô Văn Văn nhận ra người dì này, bà ta tên là Lâm Thúy Hoa, là vợ của kế toán trong thôn, gả từ đại đội Lâm Sơn bên cạnh đến. Nhà bà ta ở không xa nhà cô, là một người hay hòa giải, đương nhiên cũng rất dễ bị lung lay.
“Bà nội Tô, bà làm vậy là không đúng rồi, Văn Văn đã hai ngày không ăn cơm rồi, bà xem đã bỏ đói người ta thành ra cái dạng gì rồi kìa! Đội sản xuất vừa chia lương thực chưa được bao lâu mà?”
Nghe bà ta nói vậy, không ít người trong thôn bừng tỉnh. Năm nay mùa màng tuy khá hơn mọi năm nhưng dù sao cũng chỉ đủ ăn hai bữa cháo loãng mỗi ngày.
“Đúng đó, bà Tô, dù sao đi nữa cũng không thể để con bé đói meo như vậy chứ!”
“...”
Tô Văn Văn nghe những lời bàn tán xung quanh, lại nhìn bà nội Tô bị vạch trần, cô cũng chẳng buồn giả vờ nữa, chống tay đứng dậy, phủi phủi bụi đất trên người. Phớt lờ đám bụi mù mịt xung quanh, Tô Văn Văn vội lùi lại mấy bước, tránh để bụi bám vào người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
