Cách đó không xa, sau khi buôn chuyện xong, một tẩu tử đang định nói thêm câu nữa thì có người kéo kéo tay áo cô ấy, ra hiệu nhìn sang: "Cô mà nói tiếp, Tiểu Tiểu lại luyến tiếc không muốn về nhà mất, không thấy Tần doanh trưởng đã tìm đến tận nơi rồi sao."
"Haha, vậy tôi không nói nữa, mai lại tiếp tục."
Các tẩu tử trêu chọc Lâm Tiểu Tiểu: "Ây dô Tiểu Tiểu, hai vợ chồng son mới cưới đúng là khác biệt, xa nhau một chút đã không chịu nổi rồi."
"Tần doanh trưởng trông thật tuấn tú, Tiểu Tiểu, em có phúc rồi đấy."
"Tiểu Tiểu mau về đi, Tần doanh trưởng e là đợi không kịp nữa rồi."
"Hahahaha..."
Các tẩu tử đã có chồng nói chuyện mặn nhạt gì cũng không kiêng dè.
Cứ tưởng có thể trêu cho Lâm Tiểu Tiểu đỏ mặt.
Nhưng Lâm Tiểu Tiểu đâu phải người thường, độ dày da mặt của cô không thể đo đếm được, đừng nói là đỏ mặt, đến ánh mắt cũng chẳng dao động lấy một cái.
"Các tẩu tử cũng mau về đi, lát nữa đàn ông trong nhà đợi không kịp lại chạy ra tìm bây giờ."
Nói xong, cô chuồn lẹ.
Các tẩu tử ngớ người ra.
Phản ứng lại thì không nhịn được bật cười.
"Cô ấy còn trêu ngược lại chúng ta nữa chứ."
"Thời gian cũng không còn sớm, giải tán, giải tán thôi."
Lâm Tiểu Tiểu chạy về phía Tần Dữ Thâm, anh đứng thẳng người, nói với cô: "Đừng chạy, đi từ từ thôi, trên đất có đá, ngã một cái là em chịu khổ đấy."
Nghe ra sự quan tâm trong lời nói của anh, Lâm Tiểu Tiểu nở nụ cười tươi rói.
Cô nhanh nhẹn lộn nhất vòng, khoa tay múa chân làm động tác khởi thức trong võ thuật, hừ một tiếng: "Nhìn thân thủ của em này, không ngã được đâu, yên tâm đi."
"Biết em lợi hại rồi, được chưa." Tần Dữ Thâm bất đắc dĩ nói.
Lâm Tiểu Tiểu vỗ vỗ bụi trên tay: "Tối nay chúng ta ăn gì?"
Tần Dữ Thâm: "Em muốn ăn gì."
Lâm Tiểu Tiểu: "Ăn thịt!"
"Vậy thì ăn thịt."
Hai người đón ánh hoàng hôn đi về nhà.
Cuối cùng bữa tối do hai người hợp tác hoàn thành, Lâm Tiểu Tiểu nhóm lửa cho anh, Tần Dữ Thâm xuống bếp.
Ăn cơm xong, Lâm Tiểu Tiểu đi vào phòng tắm được ngăn cách riêng để tắm rửa.
Nước nóng là tiện thể đun lúc nấu cơm, rất nóng, cần pha thêm nước lạnh mới dùng được.
Ngâm nga hát, tắm nước nóng, cả người không biết thoải mái đến nhường nào.
Cô thì thoải mái rồi, nhưng Tần Dữ Thâm ở bên ngoài lại rơi vào sự giằng co sâu sắc.
Anh ôm chăn, đứng trong phòng khách nhỏ, bên trái là phòng nhỏ, bên phải là phòng lớn.
Đồ đạc hành lý của Lâm Tiểu Tiểu đều đã chuyển vào phòng lớn, giường cũng trải xong rồi, rất rõ ràng là cô định ở phòng lớn.
Vậy còn anh?
Anh ở đâu?
Hai người đã lĩnh chứng, đã là quan hệ vợ chồng, nếu đã quyết định kết hôn, chắc chắn là hướng tới việc sống với nhau cả đời.
Mặc dù ấn tượng và cảm quan về nhau đều rất tốt, nhưng cũng chưa phát triển nhanh đến mức đó.
"Anh ôm chăn làm gì thế?" Lâm Tiểu Tiểu tắm xong bước ra, thấy anh đứng như khúc gỗ trong phòng khách, trên tay vẫn ôm khư khư cái chăn.
Trên mặt tuy không có biểu cảm gì, nhưng cô lại phát hiện bàn tay ôm chăn của anh đã siết chặt lại.
"Ừ." Tần Dữ Thâm ngoài miệng đáp lời, nhưng chân lại không nhúc nhích bước nào.
Lâm Tiểu Tiểu trong lòng cười điên cuồng.
Bị cô nhìn chằm chằm, nội tâm Tần Dữ Thâm đang gào thét SOS, nhưng ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc.
Cũng giỏi giả vờ phết nhỉ.
Lâm Tiểu Tiểu xoa xoa cằm, nhìn góc nghiêng đẹp trai của anh, góc cạnh rõ ràng, ngũ quan lập thể, căng thẳng đến mức yết hầu lăn lộn lên xuống.
Chậc, gợi cảm thật.
Đáng tiếc chỉ có thể nhìn mà không thể ăn.
Cô không quên chuyện đến nay mình vẫn chưa có kinh nguyệt.
Sắc đẹp quan trọng, nhưng cơ thể còn quan trọng hơn.
"Anh mà không đi nữa là nước nguội mất đấy." Cô nhịn cười nhắc nhở lần nữa.
Tần Dữ Thâm nhìn thấy ý cười trong mắt cô, đầu lưỡi đẩy đẩy quai hàm, mũi chân xoay một cái, ôm chăn đi vào phòng lớn.
Căng thẳng cái gì chứ.
Anh một chút cũng không căng thẳng.
Chiến hữu nói đúng, kết hôn rồi mà không thể ôm vợ ngủ thì còn kết hôn làm gì.
Ngủ chung thì sao nào? Anh có giấy chứng nhận, hợp pháp!
Đêm dưới chân núi, gió lạnh hiu hiu, tiếng các loại chim chóc thú rừng đan xen trong rừng rậm, tấu lên bản nhạc đầu tiên của đêm khuya.
Lâm Tiểu Tiểu tay chân lạnh toát, quấn chặt lấy chăn.
"Không ngủ được à?" Tần Dữ Thâm mệt mỏi cả ngày đang chuẩn bị chìm vào giấc mộng, nhận ra động tĩnh của cô liền hỏi.
Có lẽ do cơn buồn ngủ ập đến, giọng nói có chút trầm thấp khàn khàn.
Lâm Tiểu Tiểu kéo chăn lên dưới mũi, hai chân cọ vào nhau xoa xoa, nhỏ giọng nói: "Lạnh."
Nghe kỹ, còn xen lẫn chút tủi thân.
Cơ thể này bị cung hàn quá nghiêm trọng, mấy đêm nay Lâm Tiểu Tiểu luôn bị lạnh tỉnh.
Dù đắp bao nhiêu lớp chăn cũng vô dụng.
Tần Dữ Thâm lật người, thò tay vào ổ chăn của cô, nắm lấy tay cô cảm nhận một chút.
Ngay lập tức bị khí lạnh đâm nhói.
"Ấm quá." Lâm Tiểu Tiểu cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ ổ chăn của anh, thoải mái nhích lại gần.
Chăn không lớn, nên hai người mỗi người đắp một cái.
Không ngủ chung một ổ chăn.
Ổ chăn của Lâm Tiểu Tiểu gần như không có một tia ấm áp nào, ngược lại Tần Dữ Thâm bẩm sinh hỏa khí dồi dào, anh còn nóng đến mức chỉ đắp chăn lên bụng một chút.
Tần Dữ Thâm cảm nhận được sự lạnh lẽo trên người cô, vội vàng lật chăn của mình lên: "Qua đây."
Lâm Tiểu Tiểu vui vẻ cọ qua, tận hưởng hơi nóng trong ổ chăn của anh.
"Ngủ mau đi, ngày mai đưa em đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe." Tần Dữ Thâm thay đổi lịch trình, quyết định ngày mai đưa Lâm Tiểu Tiểu đi kiểm tra sức khỏe trước.
Cơ thể một người sao có thể lạnh đến mức này.
Anh cảm thấy cơ thể Lâm Tiểu Tiểu chắc chắn có vấn đề.
"... Vâng." Dựa vào vòng ngực ấm áp của người đàn ông, Lâm Tiểu Tiểu buồn ngủ díp mắt.
Cơn buồn ngủ ập đến, cản cũng không cản nổi, chỉ một lát sau nhịp thở đã đều đặn, còn ngáy nho nhỏ.
Tần Dữ Thâm ôm lấy cô, thỉnh thoảng lại tém lại góc chăn sau lưng cho cô, một lát sau lại sờ sờ tay chân cô.
Cho đến khi không còn lạnh ngắt nữa, anh mới yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau.
Để kịp chuyến xe đi mua sắm của bộ đội lên thành phố, Tần Dữ Thâm đã lôi Lâm Tiểu Tiểu dậy từ sáng sớm.
Không có thời gian làm bữa sáng, anh đến nhà ăn mua cháo, trứng gà và thức ăn phụ.
Pha thêm cho Lâm Tiểu Tiểu một cốc sữa mạch nha.
Trong lòng anh thầm tính toán, phải tìm kênh kiếm ít phiếu sữa bột, mua sữa bột về cho Lâm Tiểu Tiểu uống.
Thứ đó còn bổ hơn cả sữa mạch nha.
Từ tối qua biết cơ thể Lâm Tiểu Tiểu kém như vậy, anh đã để tâm đến chuyện bồi bổ cơ thể cho cô.
Đến bệnh viện, lấy máu xét nghiệm một loạt quy trình xong xuôi, một buổi sáng đã trôi qua.
"Suy dinh dưỡng nghiêm trọng, cung hàn, dương khí không đủ, thiếu máu do thiếu sắt, khả năng mang oxy của huyết sắc tố giảm, cơ thể giảm sinh nhiệt."
Một loạt chứng bệnh được bác sĩ tuôn ra.
Khuôn mặt Tần Dữ Thâm cũng ngày càng căng thẳng.
Bác sĩ vừa dứt lời, anh đã sốt sắng hỏi: "Bình thường nên điều dưỡng thế nào, cần uống thuốc gì?"
Bác sĩ cũng không nói nhảm, kê một số loại thuốc trị đúng bệnh, sau đó dặn dò Tần Dữ Thâm những điều cần lưu ý và cách điều dưỡng hàng ngày.
Rời khỏi bệnh viện, xem giờ đã đến buổi trưa, Tần Dữ Thâm vội vàng đưa Lâm Tiểu Tiểu đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm.
Bác sĩ đã nói rồi, ngày ba bữa phải ăn đúng giờ, thịt trứng sữa không thể thiếu.
Phải ăn, và phải ăn nhiều.
Yêu cầu kiểu này, gia đình có điều kiện khá giả một chút cũng không chịu nổi cách tiêu xài như vậy.
Nhà ai có thể ngày nào cũng ăn thịt, ăn trứng, lại còn uống sữa chứ?
Định lượng chỉ có ngần ấy, ăn hết rồi, những ngày còn lại trong tháng sẽ chẳng có mà ăn.
Ăn cơm xong, Tần Dữ Thâm đến bách hóa đại lầu đổi xe đạp ra, chở Lâm Tiểu Tiểu rẽ ngang rẽ dọc, không biết rẽ vào con hẻm nào.
Để Lâm Tiểu Tiểu ở ngoài trông xe đạp, còn anh thì linh hoạt chui vào một con hẻm nhỏ.
Không bao lâu sau đã đi ra.
"Anh đi chợ đen à?" Lâm Tiểu Tiểu nhìn anh xách một giỏ trứng gà trên tay, suy đoán.
Tần Dữ Thâm nhận lấy xe đạp, gật đầu: "Ừ, anh còn đổi được mấy tờ phiếu sữa bột."
Lâm Tiểu Tiểu không hỏi nhiều, thầm ghi nhớ vị trí này.
Đợi có cơ hội, cô cũng phải đến thăm dò một phen.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



