Vương Lai Đệ tuy đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, cùng chồng bàn bạc nhiều lần, nhưng khi thời khắc thực sự đến, trong lòng vẫn không nỡ. Dù gì đó cũng là máu thịt do mình sinh ra, chia ly nào chẳng đắng lòng.
"Còn chưa tới nửa tháng mà!" Diệp Du lại tỏ ra rất thản nhiên.
“Giờ cũng đã tháng 10 rồi, mấy tháng nữa là tết âm lịch. Khi đó con về lại Yến Kinh, mẹ cũng về nhà mẹ đẻ ở Vương Gia Câu, chả phải là sẽ gặp nhau thôi à?"
Nghe vậy, Vương Lai Đệ càng thấy xót, không nhịn được buột miệng mắng: "Con đúng là không chỉ chữ viết phóng khoáng, người cũng phóng khoáng nốt! Không tim không phổi! Mẹ với cha con thương con biết bao mà con chẳng bận lòng gì hết!"
Diệp Du chỉ cười, không đáp.
Cô biết mình trông có vẻ lạnh nhạt, nhưng thật ra đó đã là biểu hiện đã cố tiết chế rồi. Trải qua mạt thế, nhìn quá nhiều sinh ly tử biệt, mỗi phút mỗi giây đều là vô thường. Cô hiểu rõ, trên đời chẳng có thứ gì là vĩnh viễn. Thứ duy nhất đáng quý, chính là nắm chắc khoảnh khắc hiện tại.
Diệp Hạnh bước ra, lên tiếng hòa giải: "Giờ cũng gần trưa rồi, mau đến căng-tin xưởng đi. Chậm một chút là công nhân tan ca xong đổ dồn đến, lại phải xếp hàng dài mới lấy được đồ ăn."
Việc Diệp Hạnh mời ba mẹ con ăn cơm căn tin không phải vì cô ấy rộng rãi gì cho cam, mà là trong thời kỳ thiếu ăn thiếu mặc ấy, các nhà ăn quốc doanh chắc chắn dễ mua được thịt cá, lương thực, thậm chí cả trái cây hơn hẳn cá nhân tự túc. Họ gọi đó là "mua sắm".
Mà xưởng cơ điện này lại là một trong hai xưởng lớn nhất Yến Kinh. Dù sau này có bị giải thể hay phá sản thì ở thời điểm mạt thế, khi Yến Kinh vẫn là thủ đô, cái xưởng này có khi vẫn trụ được một thời gian. Phúc lợi của cán bộ công nhân viên, đương nhiên cũng thuộc hàng nhất nhì.
Mỗi tuần, nhà ăn xưởng sẽ có thịt xuất hiện hai, ba lần. Vừa khéo hôm nay lại là một trong những ngày hiếm hoi ấy.
Nếu không phải Diệp Hạnh là con dâu của chủ nhiệm xưởng, thì căn bản không thể dẫn người nhà không thuộc biên chế tới ăn cơm căn tin. Mà dù có dẫn được, cũng phải nộp thêm tem phiếu thịt, phiếu gạo, tiền mặt... nên có thể mời được người nhà như thế, thật sự khiến người ta phải trầm trồ.
Diệp Du thì chẳng còn tâm trạng đâu mà nghĩ tới mấy chuyện trầm trồ đó. Ngay cái tên "căng tin" thôi cũng đủ khiến cô mơ mộng, tựa như chốn tiên cảnh trong giấc mơ của kiếp trước. Vừa bước vào nhà ăn, mùi hương đồ ăn đã xộc vào mũi, khiến cô như bay lên tận mây xanh.
Không chỉ có thịt, mà hôm nay lại là món thịt kho tàu trứ danh, cả tháng mới xuất hiện một lần!
Diệp Du: "!!!"
Chỉ cần ngửi mùi thôi, cô đã thấy xúc động tới mức nước mắt suýt chảy ra từ... khóe miệng.
Tổng cộng bốn người, Diệp Hạnh đi lĩnh bốn suất, thêm một phần riêng miễn phí của mình vì là người trong xưởng.
Vương Lai Đệ thì xót của, tiếc phiếu: "Ăn kiểu này tốn kém quá, thà tự mua thịt về nhà nấu còn hơn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)