Cô ấy hỏi: "Mẹ, sao hôm nay mọi người lại đến? Ở nhà vẫn ổn chứ? Vệ Quốc có nghịch lắm không?"
Đã lâu rồi Diệp Du không gặp lại chị. Trong ký ức của cô, hình ảnh Diệp Hạnh luôn là một người chị nhẹ nhàng, nói năng dịu dàng.
Bây giờ, Diệp Hạnh vẫn dịu dàng và xinh đẹp, nhưng cô ấy không còn là thiếu nữ yêu kiều năm nào nữa.
Không phải vì cô ấy đã lớn tuổi, Diệp Hạnh mới ngoài hai mươi, lứa tuổi mà ở tương lai người ta còn đang học nghiên cứu sinh. Vẫn đang ở thời kỳ thanh xuân rực rỡ.
Nhưng do sinh nở liên tiếp, cơ thể cô ấy đã chịu tổn thương không nhỏ. Ba năm sinh hai đứa, đối với phụ nữ là cú giáng lớn. Từ lúc làm mẹ, cô ấy đã tự ép bản thân phải trưởng thành, phải mạnh mẽ. Nhìn cô ấy bây giờ, so với tuổi thật thì có vẻ già dặn hơn nhiều. Trên gương mặt cũng đã không còn cái nét đầy đặn, căng mọng của tuổi đôi mươi.
Chính vì vậy, câu đầu tiên Diệp Du hỏi là: "Hai đứa nhỏ ở nhà có quậy không?"
"Chúng ngoan lắm, không quậy đâu. Mẹ chồng chị cũng giúp trông nom, chẳng mệt gì cả."
Diệp Hạnh vẫn như trước, chỉ nói điều tốt, không hé nửa lời về chuyện xấu. Trên mặt cô ấy luôn giữ nụ cười dịu dàng, khiến người ta khó mà đoán được đâu là thật, đâu là giả. Chỉ khi nhắc đến hai đứa nhỏ, trong mắt cô ấy mới lóe lên ánh sáng vui vẻ thật lòng.
Vương Lai Đệ tranh thủ khen thông gia vài câu, rồi đưa cho Diệp Hạnh mấy món quà chuẩn bị sẵn cho hai đứa cháu ngoại, không quên hỏi han rất nhiều chuyện về chúng.
Nào là tã lót có đủ dùng không, đứa cháu ngoại nhỏ có khỏe không, đứa lớn có ngoan không... đủ thứ chuyện linh tinh.
Nhưng cho dù đau đớn đến thế, thì trong mắt người mẹ như Vương Lai Đệ, đó vẫn là chuyện "xứng đáng". Năm xưa vì muốn sinh được con trai, bà cũng lần lượt sinh ra Diệp Lan, Diệp Du, rồi Diệp Bảo Quốc. Đến khi sinh Diệp Vệ Quốc thì tuổi đã cao, thể lực cạn kiệt, càng khổ sở hơn gấp bội.
Chỉ có thể nói rằng, không khí xã hội khi ấy là như vậy.
Cũng chính vì thế mà vào thời đại này, những người phụ nữ gánh vác nửa bầu trời mới càng đáng khâm phục. Họ dám sống dám làm, dám đấu tranh để giành lấy chỗ đứng trong không gian sống hạn hẹp của mình.
Diệp Du cúi đầu trầm ngâm. Dị năng không gian của cô vốn không thiên về chữa trị, cũng chẳng phải mộc hệ dị năng. Cô chưa từng học qua y học, hiểu biết về dược lý hay thực vật đột biến cũng chỉ giới hạn ở mức cơ bản. Vì vậy, cô không thể âm thầm chữa khỏi bệnh cho mẹ và chị gái. Chỉ có thể mong rằng sau khi sinh hai đứa con trai, chị gái sẽ không phải tiếp tục sinh nở nữa.
Nội dung câu chuyện của hai người kia khiến cô cảm thấy vô cùng nhàm chán. Đã vậy, phần lớn còn trái ngược hoàn toàn với khoa học. Vậy mà bọn họ lại kể say sưa như đang bàn tới thứ gì đó ngon lành lắm, đến nỗi Diệp Lan cũng không nhịn được mà dỏng tai lên nghe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


