Lúc Trì Tinh trở về sơn trại, khung cảnh còn náo nhiệt hơn cả lần Điền Tam áp tải lương thực về.
Nếu lần trước là kinh ngạc xen lẫn kích động, thì lần này đúng là gà bay chó sủa, người ngã ngựa đổ.
Chỉ thấy Lý Đại Ngưu và Xuyến Tử, mỗi người dắt mấy con heo con đang ủn ỉn, chạy đông chạy tây.
Phía sau, Trì Tinh thong thả đánh xe lừa theo sau. Trên xe chất đầy đủ loại bao hạt giống, cùng hai chiếc lồng tre ríu rít không ngừng, bên trong là gần trăm con gà con lông vàng xù.
“Tránh ra! Tránh ra! Coi chừng heo húc người!”
Giọng Lý Đại Ngưu vang dội khắp nơi, vừa căng thẳng vừa mang theo chút hưng phấn khó tả. Đám heo con dường như chưa quen môi trường mới, chạy tán loạn khắp nơi, suýt kéo ngã Xuyến Tử đang giữ dây.
Một con còn đâm vào xe lừa, khiến lồng gà lắc mạnh, lông gà bay tứ tung, đám trẻ con đứng xem lập tức vừa la hét vừa cười ầm lên.
Dân trong trại vây kín xung quanh, chỉ trỏ bàn tán, ai nấy đều đầy vẻ tò mò và khó hiểu.
“Đây là… dọn nguyên cái chợ về luôn à?”
“Một, hai, ba, bốn… Trời đất! Hẳn mười con heo con! Còn cả đống này… đều là hạt giống? Tốn bao nhiêu bạc vậy?”
“…Nuôi heo thì tốt đấy, nhưng từng ấy cái miệng ăn, phải tốn bao nhiêu lương thực? Sơn trại mình chịu nổi sao?”
Trì Tinh mặc kệ tiếng xì xào xung quanh. Đôi mắt nàng sáng rực, trong đầu đã bắt đầu vẽ nên bản thiết kế cho kế hoạch phát triển nông nghiệp của sơn trại.
Nàng mua đều là những giống rau thích hợp với khí hậu địa phương, thời gian sinh trưởng ngắn như cải trắng, củ cải, cải xanh…
Nàng định tranh thủ khoảng thời gian trước vụ hạ bá để trồng thêm một vụ rau, cải thiện khẩu phần ăn cho dân trong trại, bổ sung vitamin.
Số gà con kia chính là bước đầu tiên trong kế hoạch gây giống gia cầm của nàng.
Chúng lớn nhanh, đẻ sớm, có thể cung cấp nguồn đạm chất lượng trong thời gian ngắn nhất.
Còn mười con heo con…
Hai con heo nái khỏe nhất cùng một con heo đực có khung xương đẹp sẽ được nuôi riêng làm đàn giống về sau.
Bảy con còn lại, đặc biệt là năm con heo đực hiếu động kia, sẽ trở thành lứa thí nghiệm vỗ béo khoa học đầu tiên.
“Nương tử, trong trại mình tuy cũng nuôi ngựa, nhưng… đâu cần nhiều hạt cỏ như vậy?”
Tôn bà bà cùng mấy lão nông phụ trách trồng trọt nhìn từng bao hạt cỏ linh lăng, không khỏi lên tiếng hỏi.
“Cỏ linh lăng có thể cố định đạm… À, ý ta là rễ của nó có thể nuôi đất, biến đất cằn thành đất màu.”
“Lá của nó cũng rất bổ dưỡng. Phơi khô rồi mùa đông vẫn dùng làm thức ăn cho gia súc.”
“Đây gọi là người ăn lương, gia súc ăn cỏ, đất ăn phân. Mọi thứ tuần hoàn bổ trợ lẫn nhau.”
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt hoặc tò mò, hoặc lo lắng trước mặt.
Đó vừa là lời giải thích, cũng là một lời tuyên bố.
“Sơn trại chúng ta giữ Hoành Sơn, nếu chỉ dựa vào chút đất cằn trong khe núi với việc cướp bóc thì không thể lâu dài.”
“Phải biết tận dụng đất dưới chân, biết tận dụng cỏ trên núi.”
Nàng chỉ về phía triền núi xa xa, nơi thấp thoáng có đàn dê đang gặm cỏ.
“Ta để ý rồi. Trong trại vốn có nuôi dê, nhưng đều thả rông, hoàn toàn trông chờ vào ông trời. Đàn dê đi lung tung, chẳng những gặm trọc cả sườn núi, mà còn rất dễ đi lạc, bị sói tha hoặc rơi vào bẫy. Sau này chúng ta phải chia đồng cỏ thành từng khu, luân phiên chăn thả. Để cỏ có thời gian mọc lại, dê cũng được ăn ngon hơn, béo hơn. Rồi chọn vài con dê đực khỏe mạnh chuyên phối giống, nâng cao tỷ lệ sống của dê con.”
Nàng thao thao bất tuyệt. Từ luân canh xen canh, ủ phân cải tạo đất… Cho tới phòng chống dịch bệnh cho gia súc, phối trộn thức ăn… Mọi thứ đều được nàng nói rõ ràng, có đầu có cuối.
Đám lão nông nghe mà nửa tin nửa ngờ, nhưng lại cảm thấy hình như rất có lý.
“Nói thì hay lắm.”
Lão Đao nhỏ giọng thì thầm với Điền Tam.
“Chia đồng cỏ? Luân phiên chăn thả? Dê là vật sống, chẳng lẽ cũng chịu nghe lời nàng?”
Không biết từ lúc nào, Khương Liệt cũng đã tới. Hắn khoanh tay đứng ngoài đám đông, lạnh nhạt nhìn khung cảnh ồn ào trước mắt. Trì Tinh vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy hắn.
Trong lòng nàng lập tức kéo còi báo động. Nàng còn tưởng tên này lại tới kiếm chuyện, phá hỏng đại nghiệp làm ruộng của mình.
Lập tức bước vào trạng thái chiến đấu, ánh mắt đầy cảnh giác, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng… nói năng có lý có lẽ để phản bác hắn.
Không ngờ, Khương Liệt chỉ thản nhiên liếc nàng một cái. Rồi nhìn đàn heo con đang chạy loạn cùng đám gà con chí chóe. Hắn chẳng nói gì, chỉ phất tay với người bên cạnh.
“Cứ làm theo lời nàng. Khoanh một mảnh đất, tìm vài người giúp nàng.”
Trì Tinh: “???”
Dễ nói chuyện vậy sao? Mặt trời mọc đằng tây rồi à?
Nàng bán tín bán nghi nhìn Khương Liệt, cố tìm chút dấu vết âm mưu trên mặt hắn.
Nhưng chỉ thấy vẻ bình thản. Thậm chí còn có ý như…
“Chút việc cỏn con này, lười quản.”
Tuy không hiểu vì sao, nhưng kế hoạch có thể thuận lợi triển khai vẫn là chuyện tốt. Tâm trạng Trì Tinh lập tức sáng bừng. Nhìn Khương Liệt cũng thuận mắt hơn nhiều.
Ít nhất vị trại chủ sơn phỉ này, thỉnh thoảng vẫn chịu nói lý. Tâm trạng vừa tốt lên, nàng lập tức muốn có qua có lại. Phất tay một cái. Quyết định tặng hắn một món quà lớn.
“Khương trại chủ.”
Nàng bước tới vài bước, hạ thấp giọng, vẻ mặt thần thần bí bí như đang tiết lộ bí mật.
“Lần này ta ra ngoài, dọc đường quan sát không ít nơi. Cách đây bốn mươi dặm về phía tây, vùng Hắc Sa Oa… Mặt đất phủ đầy lớp sương trắng mặn kiềm, đến cả ngải vàng chịu hạn cũng mọc lưa thưa. Ấy vậy mà chỗ trũng lại đọng từng vũng nước mặn. Nếm thử còn chát hơn cả suối nước đắng. Đó là dấu hiệu của đất mặn kiềm. Bên dưới tám chín phần chắc có tầng nước mặn nông, hoặc cả một bãi muối.”
Nàng vốn tưởng sẽ nhìn thấy vẻ mặt mừng rỡ như điên của Khương Liệt. Ai ngờ hắn chỉ nhướng mày, bình thản đáp:
“Hắc Sa Oa có muối. Lão tử biết từ ba năm trước rồi.”
“Hả?”
Trì Tinh ngẩn người.
“Nhưng muối ở đó có độc, vừa đắng vừa chát. Không ăn được.”
Khương Liệt liếc nàng một cái.
“Nếu không ngươi tưởng nơi đó còn để yên đến tận bây giờ sao?”
Thì ra bọn họ đã phát hiện từ lâu. Chỉ là không thể sử dụng. Trì Tinh lập tức hiểu ra. Ngay sau đó, trên mặt nở nụ cười đầy tự tin.
“Ai nói loại muối đó không ăn được? Ta có cách. Có thể loại bỏ tạp chất và độc tính, biến nó thành muối ăn.”
Biểu cảm hờ hững của Khương Liệt lập tức cứng lại. Hắn bỗng quay phắt đầu. Ánh mắt khóa chặt lấy Trì Tinh. Giọng nói trầm hẳn xuống, đầy vẻ dò xét và áp bức.
“Ngươi vừa nói gì?”
Trì Tinh bị ánh mắt sắc bén ấy nhìn đến tê cả da đầu.
Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa Hổ Nha Trại sẽ hoàn toàn thoát khỏi sự lệ thuộc vào nguồn muối bên ngoài. Không còn bị bọn thương lái gian hay các thế lực khống chế đường muối bóp cổ nữa. Quan trọng hơn…
Nếu đủ gan bí mật buôn bán muối lậu… Lợi nhuận sẽ lớn đến mức nào? Cú sốc quá lớn khiến Khương Liệt nhất thời không nói nên lời. Hắn hít sâu một hơi, cố nén sóng lòng cuồn cuộn. Khi nhìn Trì Tinh lần nữa…
Ánh mắt đã hoàn toàn khác. Bên trong chất chứa dò xét, chấn động… Và cả sự nghi ngờ sâu sắc. Hắn bước lên một bước. Gần như nghiến răng hỏi:
“Rốt cuộc ngươi là ai? Một quả phụ thương nhân. Biết làm ăn, hiểu trao đổi hàng hóa thì còn miễn cưỡng chấp nhận được. Hiểu sâu việc đồng áng, tinh thông chăn nuôi, đã là hiếm có. Giờ đến cả bí pháp luyện muối vốn bị triều đình nghiêm ngặt quản chế, tuyệt không truyền ra ngoài… Trì Tinh. Lai lịch của ngươi tuyệt đối không hề đơn giản.”
Trì Tinh bị hắn hỏi đến tim đập thình thịch. Nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ bình tĩnh. Nàng chớp chớp mắt, dùng giọng nửa thật nửa đùa.
“Nếu ta nói… Thật ra ta là vị thần trên trời cai quản việc đồng áng. Thấy dân sơn trại các ngươi cơ cực nên cố ý hạ phàm giúp đỡ. Ngươi tin không?”
“Hoang đường!”
Sắc mặt Khương Liệt trầm xuống. Rõ ràng chẳng tin lấy một chữ. Trì Tinh nhún vai.
“Thấy chưa? Nói thật thì ngươi lại không tin. Dù sao biện pháp ta cũng đã nói. Tin hay không tùy ngươi. Có thử hay không, cũng tùy ngươi.”
Nói xong, nàng không dám nán lại. Sợ Khương Liệt tiếp tục truy hỏi. Vội kiếm cớ đi sắp xếp chuồng cho heo con và gà con rồi chuồn mất. Khương Liệt nhìn bóng lưng gần như bỏ chạy của nàng.
Ánh mắt sâu thẳm như vực. Hắn đứng im tại chỗ rất lâu. Trong đầu lần lượt hiện lên mọi chuyện kể từ khi Trì Tinh xuất hiện. Thân phận vị hôn thê đến đầy đột ngột. Khả năng ăn nói cùng lá gan hơn người. Những phân tích sắc bén về khó khăn của sơn trại. Giờ đây lại còn bộc lộ học thức vượt xa người thường… Trên người nàng phủ đầy sương mù.
Mà phương pháp luyện muối này liên quan quá lớn. Không thể không cẩn thận. Rất lâu sau.
Hắn đột nhiên xoay người. Sải bước về căn nhà gỗ của mình. Hắn phải lập tức truyền tin cho Thành Hề. Hắn nhất định phải biết… Người phụ nữ tự xưng là “Nông Thần hạ phàm” kia…
Rốt cuộc là phúc… Hay là họa?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)