Hệ thống này có vẻ thông minh, nhưng dường như lại không thông minh lắm.
“Tôi đang hỏi anh có chức năng gì. Có cửa hàng hệ thống không? Có thể phát nhiệm vụ, trao phần thưởng các kiểu không?”
[Tôi có thể giao nhiệm vụ cho cô.]
Tô Mộc An: “…”
Nghe câu này cứ như thể cô đang chủ động cầu xin hệ thống sai khiến mình vậy.
[Tô Mộc An, nhiệm vụ đầu tiên của cô: Đến phòng bác sĩ hỏi về tình trạng của bản thân.]
Tâm trạng Tô Mộc An nhất thời trở nên vô cùng phức tạp. Cô thậm chí còn có cảm giác mình đang chơi trò nhập vai với cái hệ thống này.
Ngay lúc cô còn đang do dự, giọng nói máy móc của hệ thống lại vang lên.
[Phần thưởng nhiệm vụ: 10.000 tiền Liên Bang.]
Tô Mộc An lập tức tỉnh táo hẳn.
Lương một tháng của cô ở bộ phận hậu cần thuộc Cục Phòng chống ô nhiễm cũng chỉ vừa tròn 10.000 tiền Liên Bang.
Hơn nữa, cho dù hệ thống không đưa ra phần thưởng, ban đầu cô cũng định đến tìm bác sĩ để hỏi về khuynh hướng tiến hóa gen của mình.
Đây rõ ràng là một vụ làm ăn chỉ có lời chứ không có lỗ.
Tô Mộc An không do dự thêm, lập tức vén chăn xuống giường rồi đi tìm bác sĩ.
Vừa đẩy cửa phòng bệnh ra, cô đã thấy các y tá ngoài hành lang đang tất bật qua lại.
Đây là lần đầu tiên Tô Mộc An đến khu nội trú. Hệ thống hoàn toàn không có ý định chỉ đường, vì vậy cô chỉ có thể men theo bảng chỉ dẫn điện tử phía trên để tìm văn phòng bác sĩ.
Phòng bác sĩ nằm ngay cạnh quầy y tá.
Tô Mộc An vừa đi đến cửa, còn chưa kịp giơ tay gõ thì hai người đàn ông đã từ bên trong bước ra. Người đi phía trước có vóc dáng cao ráo, trên người là một bộ vest được cắt may vừa vặn, đường nét gương mặt sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm khó dò. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Tô Mộc An gần như lập tức dời mắt đi.
Đó là Cảnh Tích, Phó cục trưởng mới nhậm chức của Cục Phòng chống ô nhiễm.
Năm nay anh ta mới ba mươi hai tuổi, phía sau có gia tộc họ Cảnh chống lưng, bản thân lại là Người tiến hóa cấp A. Phong cách làm việc của anh ta từ trước đến nay luôn tùy ý, quyết đoán, gần như chẳng kiêng dè bất kỳ ai.
Người đi sau Cảnh Tích chắc hẳn là thư ký của anh ta.
Tô Mộc An cúi đầu, lặng lẽ lùi sang bên cạnh hai bước.
Cục Phòng chống ô nhiễm là cơ quan đặc biệt nhất của Liên Bang, áp dụng mô hình quản lý tinh gọn. Toàn Liên Bang chỉ có duy nhất một Cục Phòng chống ô nhiễm, không thành lập chi nhánh ở các địa phương mà chỉ bố trí những điểm đóng quân tại từng khu vực.
Tô Mộc An làm việc ở Tổng cục, bình thường rất ít khi gặp Cảnh Tích, nhưng cũng không phải chưa từng chạm mặt anh ta.
Có điều, mỗi lần nhìn thấy Cảnh Tích, cô đều vô thức tránh nhìn thẳng vào mắt đối phương.
Chỉ là lần này, cảm giác ấy dường như mãnh liệt hơn hẳn.
Trong đầu Tô Mộc An như có một giọng nói không ngừng thúc giục cô phải tránh xa Cảnh Tích càng sớm càng tốt, nếu không nhất định sẽ xảy ra chuyện chẳng lành.
Cô lại lặng lẽ lùi về sau một bước.
Cảnh Tích dường như khựng lại bên cạnh cô trong thoáng chốc.
Nhưng cũng có thể đó chỉ là ảo giác.
Anh ta không hề nán lại mà nhanh chóng rời khỏi cửa phòng bác sĩ.
Đợi đến khi Cảnh Tích đi xa, Tô Mộc An mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó xoay người bước vào phòng.
Ở phía bên kia, người thư ký giúp Cảnh Tích nhấn nút thang máy.
Khi đứng phía sau anh ta chờ thang máy, thư ký bỗng nghe thấy cấp trên của mình hỏi:
“Lúc nãy anh có ngửi thấy mùi gì không?”
Thư ký ngập ngừng:
“Ý ngài là mùi nước khử trùng ạ?”
“Không.”
Cảnh Tích khẽ nhíu mày.
“Là một mùi hương rất ngọt, giống như mùi nước hoa.”
Thư ký càng thêm khó hiểu.
“Ý ngài là cô gái vừa rồi có dùng nước hoa sao? Tôi hình như không ngửi thấy.”
“Thôi, bỏ đi.”
Cảnh Tích khẽ day đầu ngón tay.
“Không phải chuyện quan trọng.”
Trong phòng bác sĩ vẫn còn hai người đang thu dọn thiết bị quay phim.
Tô Mộc An bước vào, nhớ lại tên vị bác sĩ phụ trách mình rồi lên tiếng hỏi:
“Xin hỏi bác sĩ Hoàng có ở đây không?”
Bác sĩ Hoàng quan sát Tô Mộc An từ trên xuống dưới một lượt, sau đó vừa cúi người tìm tài liệu trên bàn vừa nói:
“Hiện tại vẫn chưa thể xác định như vậy. Tôi sẽ viết cho cô một phiếu xét nghiệm. Cô lên trung tâm Xét nghiệm gen ở tầng hai kiểm tra thêm một lần nữa.”
Tô Mộc An liên tục gật đầu.
“Vâng, được.”
[Nhiệm vụ hoàn thành. Phần thưởng đã được gửi.]
Tô Mộc An vừa cầm phiếu xét nghiệm bước vào thang máy thì giọng nói của hệ thống đột nhiên vang lên.
Cô giật mình, lập tức mở thiết bị đầu cuối.
Trên màn hình hiện lên một thông báo mới.
[Tài khoản ẩn danh đã chuyển cho bạn: 10.000 tiền Liên Bang.]
Tô Mộc An vui mừng được vài giây, nhưng rất nhanh lại bắt đầu lo lắng.
“Số tiền này có hợp pháp không? Tôi sẽ không vì nhận nó mà bị bắt đấy chứ?”
Hệ thống im lặng hai giây rồi mới trả lời:
[Xin cô yên tâm. Phần thưởng có nguồn gốc hợp pháp, cô có thể sử dụng bình thường.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
