"Việc nhập học không cần phiền đồng chí Văn đâu, tôi đã có tính toán cả rồi." Em trai Thẩm Yến Dương của anh vừa hay đang học cấp ba, rất thích hợp, cũng có thể để Thẩm Yến Dương để ý đến Tần Miên giúp anh. Cô mới đến, còn lạ nước lạ cái, không thể để bị người ta bắt nạt được.
Lúc này, Thẩm Yến Dương ở Kinh Thị hoàn toàn không biết rằng mình sắp phải cùng học cấp ba với chị dâu tương lai. Nếu biết, Thẩm Yến Dương nhất định phải mắng một câu: “Anh, anh đúng là đồ chó má!”
Văn Thù Thắng nghe nói anh đã có tính toán thì trong lòng thầm tiếc, nhưng chú ta cũng tự an ủi mình - cho dù đồng chí Tiểu Tần học trường phổ thông nào thì cũng đã xác định sẽ vào Đại học Công nghệ Kinh thị rồi. Đến lúc đó chú ta vẫn có thể đánh tiếng một cái.
Hạt giống tốt như vậy, phải ra tay trước!
*
Toa xe bên cạnh.
Tô Tĩnh Tâm và Chu Hoài An đang nói chuyện, hai người không khỏi nhắc đến chuyện Thẩm Yến Tự và Tần Miên đang qua lại với nhau.
"Chu Hoài An, anh nói xem nhà họ Thẩm có ý kiến gì với Miên Miên không? Tính tình của Miên Miên quá dễ bị người khác bắt nạt, lần trước em đến khu nhà của anh, nữ đồng chí gặp ở nhà anh chính là mẹ của Thẩm Yến Tự phải không?"
"Đúng vậy, lúc đó không phải đã giới thiệu cho em rồi sao?" Chu Hoài An hỏi ngược lại một câu.
"Dì Thẩm nhìn rất thời thượng, khí chất cũng tốt. Nhưng vừa nhìn đã thấy là một người phụ nữ tinh tế, ở chung ít nhiều vẫn có chút xa cách. Không biết Miên Miên có thể chung sống hòa hợp với bác ấy được không nữa?"
Tô Tĩnh Tâm nhớ lần trước gặp, bác gái Thẩm tuy mặc một bộ quân phục nhưng trông vẫn rất nổi bật. Nghe nói lúc còn trẻ là trụ cột của đoàn văn công, nói năng dịu dàng, vừa nhìn đã thấy không giống dân quê bọn cô rồi.
Sở dĩ cô ấy nói như vậy cũng là vì mẹ Chu Hoài An không vừa mắt với Tô Tĩnh Tâm lắm. Dù sao thì trong mắt mẹ Chu, con trai bà cực kỳ ưu tú, tìm nữ đồng chí nào mà không được, lại cứ tìm một Tô Tĩnh Tâm từ nông thôn đến cơ chứ.
Nhưng không lay chuyển được quyết định của Chu Hoài An, thế nên mẹ Chu cũng chỉ có thể chấp nhận, chỉ là đôi khi vẫn có chút thái độ không hay.
"Không sao, anh sẽ xử lý." Là một người đàn ông tốt, phải thành thục xử lý mâu thuẫn giữa đối tượng và mẹ mình. Cứ giao hết cho anh ta là được.
Nói chuyện một hồi lâu, Tô Tĩnh Tâm mới trở về toa tàu của mình.
Vừa vào, thấy Tần Miên và đồng chí Văn mới quen đang nói chuyện say sưa, Tô Tĩnh Tâm có chút khó hiểu.
Mới quen mà đã nói chuyện hợp nhau như vậy rồi sao?
Còn nữa, những chủ đề mà Tần Miên nói, sao Tô Tĩnh Tâm nghe nhưng lại chẳng hiểu gì hết vậy? Cô ấy thi vào Trường Sư phạm Kinh Thị, mấy thứ như chuyên ngành cơ khí này, thật sự là nghe không hiểu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)