Nghe thấy những lời thô lỗ của bọn chúng, cả người Tần Miên không khỏi lùi lại hai bước.
"Em gái đừng sợ, các anh đây đều không phải là người xấu đâu."
Bọn chúng vừa trêu đùa vừa tiến lại gần, khoảng cách ngày càng áp sát.
Nói thì chậm mà hành động thì nhanh, Tần Miên vội vàng tránh sau lưng Vương Hồng Ngọc, run rẩy mở miệng: "Các người đừng lại đây, các ngươi định làm gì bác gái của tôi hả?"
Bọn lưu manh nghe mà ngẩn người: "Hả?"
Gì cơ, nói cái gì cơ?
"Tuy rằng bác gái của tôi có dáng người đầy đặn, vẫn còn xuân sắc, nhưng bác ấy đã có chồng rồi. Các người đùa giỡn bác gái của tôi như vậy là không đúng! Bác gái à, bác đừng sợ, cháu sẽ bảo vệ bác!"
Cả đám lưu manh: Ủa đang nói cái gì vậy?
Bọn chúng vừa gọi là em gái đó, chứ có phải là gọi bác gái đâu hả!
Vương Hồng Ngọc cũng bị mấy câu vừa rồi của Tần Miên làm cho bất ngờ đến mức mặt mày ngớ cả ra.
Vương Hồng Ngọc nghĩ thầm: Ê này, người bảo vệ không phải là sẽ đứng chắn ở đằng trước hả, chứ làm gì có ai lại đi núp phía sau thế này?
Ở cách đó không xa, Thẩm Yến Tự suýt chút nữa là không nhịn được mà cười ra tiếng.
Khụ khụ, con thỏ nhỏ này thật là, lòng dạ hiểm ác quá cơ!
Anh lặng lẽ đi theo suốt nãy giờ, nhưng không nghĩ là lại gặp phải tình huống như thế này.
Thấy mấy tên lưu manh tiến lại gần, Thẩm Yến Tự cũng không ẩn nấp nữa.
Là quân nhân, mỗi ngày đều phải huấn luyện, đối phó với mấy tên lưu manh cắt ké này chẳng phải là việc gì khó khăn. Chỉ cần một đấm lại thêm một đá là anh đã giải quyết xong, bọn lưu manh bị đánh chẳng khác gì hoa rơi nước chảy.
Tần Miên đứng bên cạnh, trong ánh mắt nhìn Thẩm Yến Tự chứa đầy sự tán thưởng.
"Đưa đến đồn công an chứ?" Sau khi xử lý xong mấy tên lưu manh, Thẩm Yến Tự đi đến bên cạnh Tần Miên rồi hỏi cô.
Mọi chuyện sau đó đều do một tay Thẩm Yến Tự xử lý cả. Chờ xử lý xong xuôi, mấy người họ lại đi về phía máy kéo để trở về thôn.
"Tần Miên, các giờ mấy người mới đến vậy, có phải là gặp phải chuyện gì rồi không?" Tần Đại Bảo chờ đến sốt ruột nãy giờ, anh ta định chờ thêm một lúc, nếu vẫn không thấy người thì sẽ đi tìm thử.
"Không có gì, không có gì, chỉ là gặp phải mấy tên lưu manh cắc ké thôi." Vương Hồng Ngọc lên tiếng trước.
"À, gặp phải lưu manh à? Miên Miên, em không sao chứ?"
"Miên Miên à, cháu có bị chúng nó ức hiếp không?"
"Hầy, con gái vẫn là đừng nên đi lung tung. Thấy chưa, mới đó mà gặp chuyện rồi đấy."
Mỗi người một câu, tỏ vẻ quan tâm quan tâm thì ít mà hóng chuyện tìm vui thì nhiều. Những lời an ủi lại đều mang theo ẩn ý.
“Bác gái, bác đừng lo, cháu tuyệt đối không nói gì về chuyện bác bị lưu manh ức hiếp đâu.”
Quả thật là nói một câu mà như sét đánh, Tần Miên vừa mở miệng là không khí bỗng nhiên an tĩnh vô cùng.
Hở... Vương Hồng Ngọc bị lưu manh ức hiếp hả?
Ánh mắt mọi người đảo qua dáng người đầy đặn và khuôn mặt bình thường của bà ta, không khỏi tự hỏi - đám lưu manh kia chắc chắn bị mù rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

