Sau khi hiểu rõ toàn bộ câu chuyện, viên cảnh sát tỏ vẻ khen ngợi, anh ta giơ ngón cái với Tống An An: "Cô gái, giỏi đấy. Cô từng học võ sao?"
“Vâng ạ!” Tống An An nhẹ nhàng gật đầu rồi mỉm cười xấu hổ: “Trước đây từng học Taekwondo ạ.”
Viên cảnh sát mỉm cười, anh ta ngồi xuống kiểm tra tình hình của hai người đó rồi thuận miệng nói: “Ôi, cánh tay này bị trật khớp rồi.”
Tống An An cảm thấy chột dạ, cô chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy, cũng không dám chắc trường hợp này có phải là cố ý gây thương tích hay không: “Cái này, tôi có thể giúp bọn họ nắn lại đúng vị trí."
Khi nãy cô sợ hai người có thể sẽ đánh trả, nên trong tình huống khẩn cấp cô chỉ có thể bẻ trật khớp tay, làm bọn họ mất đi khả năng chiến đấu.
Viên cảnh sát phất tay, không đồng ý nói: “Việc này không cần phải vội.”
[Ha ha ha, cười chết mất, chú cảnh sát này đúng là quá dễ thương, còn không cần vội nữa cơ!]
[Chú cảnh sát OS: Đau đúng không, muốn được nắn khớp đúng không? Mơ đi!]
[Bọn buôn người chết tiệt, đi chết đi, cô nhỏ nên bẻ luôn cánh tay còn lại của chúng mới đúng!]
[Tôi muốn hỏi một chút, cô nhỏ thực sự có thể nắn lại khớp được sao? Hay chỉ là thuận miệng nói mà thôi vậy?]
[Ha ha ha, chẳng lẽ chỉ có mình tôi phát hiện ra à, lúc cô nhỏ đối mặt với chú cảnh sát cứ như một đứa trẻ gây chuyện bị bố mẹ bắt gặp vậy, đúng là đáng yêu quá đi!]
[Cô nhỏ hãy đứng thẳng người lên, sao phải sợ hãi như vậy? Chúng ta đang làm việc tốt mà.]
Sau khi xác nhận Tống An An không bị thương, Tống Lâm Xuyên mới thở phào nhẹ nhõm.
Dù biết Tống An An rất giỏi võ, nhưng khi tận mắt nhìn thấy cô đối đầu với hai người đàn ông đó thì anh ấy vẫn sợ hãi.
[Ôi trời! Vừa rồi tôi không chú ý tới Tống Lâm Xuyên, anh ấy đã làm gì vậy? Sao nhìn thảm dữ vậy?]
[Tất cả là do người phụ nữ kia chứ sao nữa, Tống Lâm Xuyên sợ tổn thương tới cậu bé, nên mới để người phụ nữ kia tùy ý cấu xé mình.]
[Đúng là làm khó Tống Lâm Xuyên rồi. Vừa nãy người phụ nữ đó vẫn luôn giật tóc anh ấy. Là một người xấu tính, chưa bao giờ quan tâm tới người khác như anh ấy lại có thể nhịn được không đánh người đó!]
[Đúng vậy, là một người qua đường bình thường, trước khi tôi có xem chương trình thấy có rất nhiều bình luận mắng anh ấy cái này không tốt cái kia cũng không tốt, nhưng giờ tôi lại thấy anh ấy có vẻ ổn đấy chứ.]
[Đột nhiên tôi cảm thấy những gì Tống An An nói trong cuộc phỏng vấn lúc trước rất đúng. Muốn hiểu một người, đừng nghe người khác nói về người đó, mà phải dùng trái tim để nhìn những gì mà người đó đã làm.]
…
Xe cứu thương nhanh chóng tới hiện trường, một cảnh sát cùng cậu bé đến bệnh viện để kiểm tra, còn hai người đàn ông cùng người phụ nữ kia thì được dẫn về đồn công an.
Tống An An và Tống Lâm Xuyên cũng phải đi theo cảnh sát về đồn để lấy lời khai.
Trùng hợp là cả hai lại ngồi cùng xe với viên cảnh sát khi nãy.
Trước khi lên xe, nhân viên tổ chương trình đã dẫn anh quay phim tới giải thích việc bọn họ đang quay chương trình, cũng nhân tiện hỏi xem bọn họ có thể đi theo để quay nghệ sĩ được hay không?
Viên cảnh sát rất thoải mái, anh ta xua tay rồi chỉ vào anh quay phim nói: “Không sao, đúng lúc trong xe còn có một chỗ trống, cậu lên xe đi.”
Sau khi mấy người lên xe cảnh sát, Tống An An, Tống Lâm Xuyên cùng viên cảnh sát ngồi ở ghế sau, anh quay phim thì ngồi ở ghế phụ, còn tài xế là một anh cảnh sát trẻ tuổi.
Anh quay phim cũng rất tự giác, đang định tắt máy quay phim thì lại bị viên cảnh sát ngăn lại.
“Lúc nãy mọi người nói đây là chương trình phát sóng trực tiếp gì đó đúng không? Hiện tại đang có nhiều người xem sao?” Viên cảnh sát hỏi.
Anh quay phim ngẩn người, anh ta liếc nhìn số lượng người xem trực tiếp rồi nói: “Đúng vậy có rất nhiều người, bây giờ số lượng đã sắp vượt qua một triệu người xem rồi."
Nghe thấy con số viên cảnh sát cũng phải ngạc nhiên: “Nhiều người vậy sao?”
Sau khi lưỡng lự vài giây, anh ta quả quyết nói: "Vừa khéo, tôi muốn nhân cơ hội này tuyên truyền pháp luật cho mọi."
Anh quay phim: ?
Tuyên truyền pháp luật? Bây giờ luôn sao?
Viên cảnh sát nói xong, mới nhớ ra những người này đều là tới xem Tống Lâm Xuyên và Tống An An, thế là anh ta quay lại hỏi hai người: “Hai người có cảm thấy phiền không?”
Cả hai ngơ ngác lắc đầu nói: "Không sao."
[Cười ngặt nghẽo, cuối cùng thì tôi cũng biết tại sao vừa rồi viên cảnh sát lại cho anh quay phim lên xe, hóa ra đã có tính toán trước rồi!]
[Viên cảnh sát: Tốt lắm, nhiều người xem phát sóng trực tiếp như vậy, chúng ta phải bắt đầu tuyên truyền pháp luật mới được.]
[Ha ha ha, chú cảnh sát này cũng thật là dễ thương quá đi!]
[Tống An An/Tống Lâm Xuyên: Cũng… Không dám có ý kiến!]
Năng lực nghiệp vụ của viên cảnh sát rất mạnh, nói là làm, về nội dung tuyên truyền thì anh ta sử dụng luôn đề tài bắt cóc và buôn bán trẻ em vừa xảy ra khi nãy.
Vì vậy, trên đường đi anh ta vừa tuyên truyền vừa phổ cập kiến thức pháp luật về phòng chống bắt cóc và buôn bán trẻ em với hàng triệu người đang xem phát sóng trực tiếp.
Ban đầu chuyện này nằm ngoài dự đoán của người xem, tuy mọi người đều không hiểu vì sao mọi chuyện lại thành như vậy, nhưng họ vẫn chọn tiếp tục lắng nghe.
Thậm chí có một số người vừa mới tiến vào xem chương trình cũng cảm thấy khó hiểu, đây là chương trình giải trí về cuộc sống nghệ sỹ mà? Sao lại có cả cảnh sát ở đây vậy?
Nếu không phải Tống Lâm Xuyên và Tống An An ngồi ngay bên cạnh cảnh sát thì bọn họ đã tưởng mình vào nhầm đường liên kết rồi.
Trong phòng biên tập ở đài truyền hình, đạo diễn ngồi trước một đống thiết bị màn hình đắt tiền, mà tâm trạng ngổn ngang khi tận mắt chứng kiến cách mọi chuyện đột ngột thay đổi trong quá trình trực tiếp của hai cô cháu nhà họ Tống.
Ừm! Sau bao nhiêu năm làm chương trình giải trí, đây cũng là lần đầu tiên ông ta gặp phải tình huống này.
Hơn nữa, chương trình ‘Quảng cáo’ này còn rất chi là thực dụng đó!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
