Mười một giờ sáng là thời điểm khá khó chịu, ánh mặt trời mùa đông hào phóng bao trùm lên tất cả kiến trúc, khiến những tấm kính trên các tòa nhà cao tầng san sát nhau càng chói mắt hơn.
Ở thành phố lớn như thành phố B, đối với những người làm công ăn lương thì thời điểm này là lúc bữa sáng chưa tiêu hóa xong, còn bữa trưa lại phải phân vân xem nên ăn cái gì.
Ăn gì đây nhỉ?
Từng đôi tay đang tìm kiếm trên những phần mềm giao thức ăn tốt nhất, những món ăn được chỉnh ảnh đến mức trông không thật đập vào mắt từ trên phần mềm giao thức ăn, trong tiếng tiếng gõ bàn phím lạch cạch theo guồng quay công việc bận rộn, rất nhiều người đang do dự.
Trong những tòa nhà cao tầng nối tiếp san sát nhau, có một góc dùng nhựa dẻo màu xanh phủ thành trần nhà thấp lè tè, lúc này đang lộ ra một loại sôi động hoàn toàn khác với trong những tòa cao ốc. Mấy chữ chợ nông sản in to trên cánh cửa xiêu xiêu vẹo vẹo trông vừa lấm lem vừa qua loa, thoạt nhìn căn phòng được dựng bằng thiết không khác gì so với những căn phòng thô ở công trường. Bởi vì đã vào đông nên chỗ bảng hiệu ở cửa đã được thay bằng rèm cửa trong suốt có thể ngăn cách khí lạnh.
Xốc rèm cửa lên, đó là một bầu không khí ấm áp nhộn nhịp hoàn toàn khác với những tòa nhà làm việc.
"Nhìn đi, nhìn một lần thử xem, cá đỏ dạ mới nhập về đây..."
"Mầm hoa cúc vừa mới hái được từ ngoại ô vào buổi sáng đây, hai đồng nửa ký..."
"Xương ống tươi đây..."
...
Thời Nhiễm mặc một bộ quần áo màu đen luồn lách trong chợ nông sản như cá gặp nước, vẻ ngoài xuất sắc trông vô cùng bắt mắt giữa một đám bác trai bác gái ăn mặc kín mít và kéo xe đẩy nhỏ.
Bộ quần áo này cô mua lúc tốt nghiệp dùng để phỏng vấn xin việc làm. Chỉ là chưa đi làm được bao lâu thì cô đã từ chức, tập trung ở nhà livestream về nấu ăn. Lúc livestream cô cũng ít khi xuất hiện trong cảnh quay, vậy nên cũng không mua thêm những bộ quần áo kiểu dáng công sở thế này.
Mãi cho đến hôm nay khi cô đi ký hợp đồng, mới lôi bộ quần áo này từ trong tủ quần áo ra.
Có điều vì di chúc mà cụ để lại đã được công chứng, nên cuối cùng Thời Nhiễm vẫn thuận lợi thừa kế tòa tứ hợp viện ba sân nghe đồn là nằm ở đoạn đường vô cùng tốt.
Có lẽ luật sư xử lý thủ tục thừa kế cho Thời Nhiễm đã bị đám con cháu của bà cụ kia làm phiền rất nhiều, thế nên quá trình ký thủ tục vô cùng nhanh chóng. Sau khi nhìn thấy Thời Nhiễm ký tên, dùng mắt thường cũng có thể thấy được luật sư thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói với Thời Nhiễm rằng trong vòng một tuần có thể lấy được giấy chứng nhận quyền sở hữu tài sản.
Thật ra sau khi ký giấy tờ xong thì Thời Nhiễm không có cảm nhận đặc biệt gì, dù sao mặc dù trong mắt bậc cha chú thì cô là một điển hình cho người không thi lên thạc sĩ, không có công tác, vẫn chưa kết hôn và không có công việc đàng hoàng. Nhưng qua mấy năm làm livestream, cô cũng có một chút danh tiếng, đã có được một chút tự do về tài chính.
Một tòa tứ hợp viện rơi từ trên trời xuống như thế, từ mức độ nào đó thì cũng có thể khiến cô tự do nhiều hơn.
Thời Nhiễm nghĩ thầm, chờ cô bán tứ hợp viện đi rồi, giá trị chín con số đó hoàn toàn có thể giúp cô hoạt động kênh livestream của mình tiêu chuẩn hơn.
Phải biết rằng mấy năm nay livestream, từ lâu đã có các loại hợp tác bán hàng tìm tới cửa, hy vọng dựa vào kênh của cô để làm một số hàng bán thành phẩm và nước chấm để buôn bán.
Chỉ là sau khi Thời Nhiễm khảo sát một vòng thì vô cùng tiếc nuối phát hiện, từ chất lượng vệ sinh đến khâu quản lý chất lượng sản phẩm của những xưởng này rất bình thường. Nếu thật sự giao chuyện sản xuất cho bọn họ thì sẽ hổ thẹn với những người luôn xem kênh livestream của cô mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)