Nhưng không biết vì sao khi đối diện với Tiểu Hải Tảo, trái tim sắt đá này của bà ta lại không thể cứng rắn nổi.
"Không bán!"
Thím Ngưu quyết đoán từ chối, bà ta nghĩ với vẻ ngoài khiến người ta thương yêu của Tiểu Hải Tảo, thế nào bà ta cũng phải tìm cho cô một người mua ra dáng, không thể để cô gái nhà người ta chịu thiệt thòi được.
"Được, hay lắm!"
Giả Lão Tam thấy dáng vẻ dầu muối không ăn của thím Ngưu, trong mắt hiện lên một chút lạnh lẽo.
Trong lòng ông ta nảy sinh một ý nghĩ độc ác. Nếu đã rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, vậy thì đừng trách ông ta tàn nhẫn!
Thím Ngưu không hề biết Giả Lão Tam đang nghĩ gì, có lẽ là do trải qua chuyện này của Giả Lão Tam, bà ta nảy sinh chút lòng trắc ẩn đối với Tiểu Hải Tảo bị bà ta bắt cóc.
"Cô gái à, cháu yên tâm, thím sẽ không hại cháu, thím chắc chắn sẽ không bán cháu cho ông ta, thím chắc chắn sẽ tìm cho cháu một gia đình tốt."
Nghe thím Ngưu nói, Tiểu Hải Tảo lại nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt to trong veo, sạch sẽ của mình, vẻ mặt ngây thơ khó hiểu nhìn thím Ngưu.
"Nhưng thím bắt cóc cháu không phải là đang hại cháu sao? Hơn nữa cháu có gia đình của mình, vốn dĩ không cần thím tìm cho cháu một "gia đình tốt" nào cả. Cho nên thím chính là người xấu."
Lời nói của Tiểu Hải Tảo khiến thím Ngưu xấu hổ, người vốn luôn mặt dày như bà ta nhất thời đỏ bừng mặt.
Tuy những lời cô nói không được dễ nghe cho lắm, còn nói bà ta là người xấu, nhưng nhìn khuôn mặt xinh đẹp, ngây thơ, vô tội của cô, dù là kẻ buôn người như thím Ngưu thì trái tim cũng mềm nhũn.
"Nhưng tôi thấy dáng vẻ của Giả Lão Tam không giống như là sẽ bỏ qua."
"Sợ cái gì? Chẳng lẽ cậu còn sợ ông ta sẽ ra tay cướp hàng? Hừ, cho ông ta mười lá gan ông ta cũng không dám! Tôi không tin ông ta dám phá vỡ quy tắc của Mã gia! Nếu ông ta dám phá, sau này ông ta còn có thể lăn lộn trên con đường này được sao?"
Thím Ngưu khinh thường nhổ nước bọt, hoàn toàn không để Giả Lão Tam vào mắt, nhưng Trần Mặt Rỗ cẩn thận lại luôn cảm thấy có chút bất an.
"Tôi chỉ lo lắng Mã gia đã lâu không xuất hiện, có một số người có thể sẽ nảy sinh ý đồ riêng."
"Ha ha, tôi không tin Giả Lão Tam ông ta còn dám giết người cướp của?"
Có điều thím Ngưu không bao giờ ngờ rằng, miệng quạ đen của bà ta thật sự linh nghiệm!
Giả Lão Tam thật sự dám "giết người cướp của"!
Hơn nữa chuyện xảy ra còn vô cùng đột ngột, vô cùng nhanh chóng. Nhanh đến mức khiến người ta trở tay không kịp, không kịp có bất kỳ phản ứng nào.
Điều này khiến Lục Tranh vẫn luôn trốn trong bóng tối cẩn thận quan sát động tĩnh của bọn buôn người không có cách nào để tiếp tục trốn để chờ cứu viện đến.
Anh chỉ có thể một mình đơn độc ra ngoài khống chế cục diện.
Chuyện xảy ra rất đột ngột, Tiểu Hải Tảo chỉ nghe thấy một tiếng thét chói tai, bạo động bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
