Con ngươi đen kịt của Cố Cảnh Uyên ghim chặt lấy mặt nàng. Hắn chậm rãi cúi người, bàn tay trái thịt nát xương tan thản nhiên áp lên má nàng.
Máu của hắn không phải màu đỏ tươi mà lại ánh lên sắc đen xỉn, mang theo tử khí lạnh lẽo thấu xương.
Máu tươi dây dính trên má, Cố Thanh Gia khẽ nhíu mày, quay mặt né tránh. Dòng chất lỏng tanh tưởi ấy nương theo sườn mặt nàng chậm rãi chảy xuống, len lỏi vào từng lọn tóc.
Những ngón tay lạnh băng của Cố Cảnh Uyên mơn trớn gò má nàng. Giọng hắn ôn nhu đến mức gần như quỷ dị: "Ngươi trước nay đều coi ta như không tồn tại, đây là lần đầu tiên ngươi kinh hoảng và phẫn nộ như thế, vì ta."
Hắn bật cười khẽ, ánh mắt lướt qua khuôn mặt đang vương vệt máu tanh của nàng: "Thống khổ sao? Ngươi đã bị ta vấy bẩn rồi."
Hơi thở của hắn phả sát gò má, mang theo cơn rùng mình rất đỗi mỏng manh. Cố Thanh Gia nhíu chặt mày, lạnh lùng lên tiếng: "Có bệnh thì đi chữa, đừng ở đây mà phát điên. Ngươi đúng là điên không nhẹ, nửa đêm không ngủ, chạy tới phòng ta véo ta."
Nếu hắn nửa đêm lẻn vào cầm dao đâm nàng, nàng còn thấy tinh thần hắn ít ra vẫn được coi là bình thường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
