Đôi mắt u ám lạnh lẽo của Cố Cảnh Uyên lướt qua vệt máu xước qua trên gò má nàng, cuối cùng dừng lại nơi hàng chân mày đang cau chặt.
“Biết vì sao ta không trực tiếp giết hắn không? Bởi vì ta không muốn để hắn chết quá dễ dàng.” Hắn khẽ nheo mắt, thanh âm trầm bổng khó lường: “Hiện tại ngươi mở miệng cầu xin ta, vẫn còn kịp.”
Cố Thanh Gia ở trong lòng suýt chút nữa bật cười.
Cầu xin cái quái gì cơ chứ? Hắn cứ việc tùy ý xuất ra thủ đoạn tàn độc nhất đi, ngàn vạn lần đừng nể mặt nàng làm gì.
Thấy nàng mím chặt môi không chịu van nài, khóe môi Cố Cảnh Uyên chậm rãi nhếch lên tạo thành một nụ cười quỷ dị.
Tầm mắt hắn hờ hững lướt qua mâm thức ăn ngổn ngang trên bàn tiệc, giọng điệu đột ngột chuyển sang một loại dịu dàng đến mức bệnh hoạn, khiến người ta không rét mà run: “Ngồi xuống ăn thêm chút đi. Đợi đến lúc bị nhốt vào biệt viện, ngươi sẽ chẳng bao giờ đặt chân tới được những nơi thế này nữa đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)