Nàng cất bước đi tới gần Cố Cảnh Uyên. Dưới thứ ánh sáng u ám, làn da hắn ánh lên vẻ trắng bệch tử khí trầm trầm.
Cố Cảnh Uyên thu đao vào vỏ, chậm rãi giương mắt. Ánh nhìn của hắn tựa như rắn độc thè lưỡi, lạnh lẽo trườn dọc trên người nàng.
Kẻ đứng trước mặt tóc đen da tuyết, mắt phượng rực rỡ, dung mạo so với châu ngọc còn chói mắt hơn. Từ trước đến nay hắn vẫn luôn biết rõ, Cố Thanh Gia sinh ra đã sở hữu một bộ da thịt mê hoặc lòng người. Nhớ ngày nàng vận kỵ trang đỏ rực, phi ngựa vụt qua những con phố dài, dáng vẻ hăng hái bừng bừng sức sống, khiến vô số nữ tử trên lầu cao cũng phải nghiêng mình vẫy gọi.
Hiện giờ thay nữ trang, lại toát ra một loại thần thái khác hẳn. Một thân ngọc cốt băng cơ, tư thái tựa sương tuyết thanh tao. Chẳng những không hề lộ ra vẻ kiều mị yếu đuối, ngược lại càng thêm phần thanh lãnh. Từ tận sâu trong xương tủy mơ hồ toát ra một luồng mị hoặc lạnh lẽo, dụ dỗ người ta khao khát ra tay bẻ gãy.
Thanh âm hắn vừa nhẹ vừa lạnh: "Tháo khăn che mặt xuống."
Tâm trí Cố Thanh Gia lúc này đều bị nguy cơ phải bêu riếu ngoài đường chi phối, chẳng còn tâm tư đâu mà dây dưa với hắn mấy chuyện vụn vặt này, bèn tùy tay kéo khăn che mặt xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)