Thiếu niên hơi cúi đầu, để lộ một đoạn gáy trắng ngần, đường nét thanh tú mà mảnh mai.
Trong đầu hắn bất chợt hiện lên câu nói quỷ dị kia.
[Ngươi ôm lấy nàng, ép nàng xoay người lại, nụ hôn nóng rực rơi xuống sau gáy nàng.]
Bùi Huyền Diễn lập tức dời mắt.
Đúng lúc thất thần, bên tai lại vang lên giọng nói trong trẻo của đệ tử:
“Sư phụ, ngài xem cây trúc đệ tử vừa vẽ thế nào?”
...
Bảy ngày thoáng chốc trôi qua.
Hôm ấy, Cố Thanh Gia tắm gội thay y phục, chỉnh tề áo mão rồi chuẩn bị tới Bùi phủ dự tiệc bái sư.
Vừa bước ra khỏi cổng lớn Hầu phủ, nàng đã chạm mặt Cố Cảnh Uyên đang từ bên ngoài trở về.
Hắn ta mặc một thân cẩm bào giao lĩnh màu xanh sẫm, bên hông thắt đai ngọc. Dù hôm nay chỉ mặc thường phục, khí tức âm u lạnh lẽo quanh người vẫn chẳng hề giảm bớt.
Trong lòng hắn ta còn ôm một thứ gì đó.
Cố Thanh Gia nheo mắt nhìn kỹ, lúc này mới nhận ra đó là một con thỏ trắng béo tròn.
Cố Cảnh Uyên nhận ra ánh mắt nàng, khóe môi khẽ cong.
“Con thỏ này có chút đặc biệt.”
Hắn ta thong thả vuốt nhẹ đầu con thỏ.
“Không ai phân biệt được nó là đực hay cái. Ngươi kiến thức uyên bác như vậy, có muốn giúp ta xem thử không?”
Lời ám chỉ gần như đã trắng trợn đến mức không thể rõ ràng hơn.
“Có muốn ôm nó thử không?”
Cố Cảnh Uyên vẫn vuốt ve con thỏ trong lòng, giọng điệu không nhanh không chậm.
“Đừng thấy nó nhỏ như vậy mà coi thường. Tính tình rất bướng, lại không thích người lạ đến gần.”
Ánh mắt hắn ta chậm rãi đảo qua người Cố Thanh Gia từ trên xuống dưới, sau đó bật cười.
“Suýt nữa quên mất, hôm nay ngươi còn phải dự tiệc bái sư. Ta không làm chậm trễ ngươi nữa.”
Nói xong, hắn ta xoay người định rời đi.
“Chậm đã.”
Cố Thanh Gia vội lên tiếng gọi lại.
Thấy hắn ta dừng chân, nàng cố ý làm giọng mình chậm xuống.
“Đợi tiệc tan, chúng ta nói chuyện một chút được không?”
Trước mắt phải giữ hắn ta lại đã, chuyện còn lại có thể từ từ tính sau.
Ít nhất nàng cũng phải tìm hiểu cho rõ, rốt cuộc mối hận sâu đến tận xương tủy mà Cố Cảnh Uyên dành cho mình bắt nguồn từ đâu.
“Ngươi nên gọi ta là gì?”
Cố Cảnh Uyên hơi nghiêng đầu, đáy mắt thoáng hiện vẻ nghiền ngẫm.
Cố Thanh Gia đương nhiên biết hắn ta muốn nghe gì.
Nàng vốn là người biết co biết duỗi. Chẳng qua chỉ là một tiếng “Đại ca”, gọi thì gọi, có mất miếng thịt nào đâu.
Nhưng nàng càng hiểu rõ Cố Cảnh Uyên đang mong chờ điều gì.
Hắn ta muốn nhìn thấy nàng giãy giụa, muốn thấy nàng thống khổ, càng muốn nhìn nàng bị ép đến mức không thể không cúi đầu trước hắn ta.
Bởi vậy, tiếng “Đại ca” này tuyệt đối không thể gọi quá dễ dàng.
Nếu nàng ngoan ngoãn cúi đầu ngay từ đầu, dục vọng muốn chèn ép nàng của Cố Cảnh Uyên chưa chắc đã được thỏa mãn, trái lại rất có thể sẽ càng ép sát hơn.
Đến lúc đó, nàng muốn kéo dài thời gian, ổn định hắn ta cũng khó.
Nghĩ vậy, Cố Thanh Gia lập tức thẳng lưng, cố ý bày ra dáng vẻ cứng cỏi không chịu khuất phục.
Nhưng chỉ trong chốc lát, như chợt nhớ tới điều gì đáng sợ, sống lưng nàng lại chậm rãi hạ xuống, tựa một cành trúc bị sương giá phủ nặng.
Nàng hít sâu một hơi, cố nín thở khiến hai má dần ửng đỏ.
Môi mấp máy hồi lâu, lại chẳng thốt nổi nửa chữ.
Từ đầu đến cuối, nàng diễn trọn vẹn bộ dạng một kẻ nhẫn nhục chịu đựng, thà chết cũng không muốn cúi đầu trước túc địch.
Cố Cảnh Uyên chậm rãi bước tới.
Hắn ta hơi khom người, ánh mắt khóa chặt gương mặt nàng, ung dung thưởng thức hồi lâu rồi mới cất giọng lạnh lẽo:
“Ở trong ngục, vì muốn tìm cơ hội giết ta, tiếng ‘Đại ca’ của ngươi gọi trôi chảy lắm mà.”
Khóe môi hắn ta nhếch lên.
“Sao bây giờ lại không gọi nổi nữa?”
Hắn ta nhìn nàng chăm chú, từng chữ đều chậm rãi mà sắc lạnh:
“Đều đã đứng trước lằn ranh sinh tử, trước sau có gì khác nhau đâu?”
“Hay ngươi cho rằng bí mật kia một khi bại lộ, ngươi vẫn còn đường sống?”
Cố Thanh Gia rũ mắt, hàng mi khẽ run.
Sợ hắn ta không nhìn thấy những ngón tay mình đang siết chặt, nàng dứt khoát giấu cả hai tay vào trong tay áo, âm thầm nắm thật chặt.
Bề ngoài nàng đang dốc sức diễn cho trọn vẹn, trong lòng lại chỉ có một ý nghĩ.
Mau chóng ứng phó cho xong.
Nàng còn phải đi dự tiệc bái sư.
Ánh mắt Cố Cảnh Uyên lướt qua đôi má hơi ửng đỏ và khóe mắt nàng.
Hắn ta cúi đầu nhìn con thỏ trong lòng, từ cổ họng bỗng bật ra một tiếng cười khẽ.
Cố Thanh Gia lập tức cảnh giác nhìn hắn ta.
“Ngươi cười cái gì?”
Là nàng diễn quá vụng nên bị phát hiện?
Hay diễn quá đạt, vừa hay khiến hắn ta hài lòng?
Cố Cảnh Uyên không trả lời.
Ánh mắt thâm trầm của hắn ta dừng trên đôi mắt đỏ au, tròn xoe của con thỏ, nhưng trong đầu lại bất giác hiện lên đôi mắt trong veo mà sâu thẳm của Cố Thanh Gia.
Trực tiếp bóp chết một người thì có gì thú vị?
Cố Cảnh Uyên muốn nắm chặt nhược điểm của nàng trong tay, để nàng ngày ngày sống trong nơm nớp lo sợ, chịu giày vò đến mức sống không bằng chết.
Hắn muốn nhìn đôi mắt nàng đỏ hoe như mắt thỏ, muốn nàng trước khi bước tới cửa tử phải sợ hãi đến cực điểm, nức nở khóc lóc van xin hắn tha mạng.
Hắn muốn nàng quỳ xuống cầu xin mình.
Ánh mắt Cố Cảnh Uyên chậm rãi lướt qua gương mặt nàng, dừng lại trong giây lát rồi mới thản nhiên nói:
“Ngươi đi dự tiệc đi. Khi nào trở về, ta muốn nghe được thứ ta muốn nghe.”
Cố Thanh Gia khẽ đáp một tiếng, rũ mắt xoay người rời đi. Bóng lưng thoạt nhìn tiêu điều, từ đầu đến cuối vẫn diễn tròn vai.
Trong lòng nàng lại đang tính toán một chuyện hoàn toàn khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

