Editor: Hye Jin
____________
Xong xuôi, Diệp Nam Y lôi sổ hộ khẩu ra, nhìn tên của Từ Kiệt và Từ Ngọc Lan, trong lòng nảy ra một ý định.
Ngoài trời vẫn chưa sáng hẳn, nhân lúc còn được không gian che chắn, Diệp Nam Y chạy đến văn phòng thanh niên trí thức.
Thật khéo, hôm nay người trực ban lại là người quen của Diệp Nam Y, còn ngạc nhiên khi thấy cô đến.
"Nam Y, con đến đây làm gì vậy?"
Diệp Nam Y giả vờ như bình thường, rụt rè đáp: "Dì Tần, cháu đến đăng ký đi xuống nông thôn."
Tần Nguyệt kinh ngạc kêu lên:
"Nam Y, theo chính sách thì con không cần phải xuống nông thôn. Sao con có ý định này?"
Diệp Nam Y không muốn giải thích nhiều, sợ nói lỡ lời, cô ngẩng đầu lên, để Tần Nguyệt nhìn rõ bộ dạng tiều tụy của mình lúc này.
Thôi được rồi, Tần Nguyệt không nói gì thêm, lập tức dẫn người vào văn phòng.
"Nam Y, con muốn xuống nông thôn nơi nào?"
Tần nguyệt mở quyển sổ ra.
Diệp Nam Y đưa sổ hộ khẩu ra.
"Cháu muốn đi phía Bắc, càng xa càng tốt."
Tần Nguyệt thở dài, đi phía Bắc cũng tốt, ít nhất có một kỳ nghỉ đông dài, yên ổn. Đứa nhỏ có thể nghỉ ngơi một chút. Nếu không, ở nhà này thật sự chẳng còn đường sống.
Diệp Nam Y thấy Tần Nguyệt giúp mình đăng ký xong, liền đưa sổ hộ khẩu của Từ Kiệt và Từ Ngọc Lan cho bà.
Tần Nguyệt mở ra xem, hơi sững lại một chút, ngay sau đó đã hiểu ra.
Không hỏi thêm gì, bà lập tức ghi tên họ vào, đến khi viết địa điểm đi xuống nông thôn, bà ngẩng đầu nhìn Diệp Nam Y.
Diệp Nam Y không hề do dự nói: “Dì Tần, để hai người đó đi cùng một nơi, cho thẳng đến Tây Bắc luôn đi!”
“Dì Tần, cảm ơn dì vì đã giúp con mà không hỏi lý do. Con còn muốn hỏi thêm một chuyện, ở đây có gia đình nào ngang tàng một chút, sẵn sàng mua nhà không ạ?”
Tần Nguyệt không do dự, nói ngay: “Phía sau khu này có một gia đình như vậy, họ khá có thế lực. Nhưng chuyện này con phải tự mình giải quyết.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


