Cơ Trường Linh không nghĩ tới sẽ nghe được một câu như vậy, thất thần một lát, lại nghĩ đây đúng là lời mà sư muội có thể nói ra.
Nàng luôn thẳng thắn như vậy, cổ quái linh tinh.
Tình hình đại bỉ tiên môn kịch liệt hơn trong tưởng tượng của Giang Ngư nhiều.
Các đệ tử đi vào chiến trường cổ, gần như tương đương với thế giới nhỏ, tình huống mỗi đệ tử gặp được đều không giống nhau.
Nàng nhìn thấy có người mới đi vào không lâu đã xông nhầm vào lãnh địa của một âm linh. Không đến mười lăm phút, đã bị thương nặng, không thể không bóp nát ngọc phù đưa tin để truyền tống ra, bị loại đầu tiên.
Giang Ngư nhìn đến lúc hắn ta ra ngoài cả người toàn máu, rất nhanh đã bị Dược tu được sắp xếp sẵn đưa đi.
Người như vậy ngày ngày đều có, Giang Ngư không khỏi cảm thấy lo lắng cho Chử Linh Hương.
Cũng may Linh Hương đã thuận lợi tụ tập với mấy đệ tử, năng lực tự bảo vệ mình được tăng mạnh.
Giang Ngư còn phát hiện Nhan Xán, bên người nàng ấy vờn quanh mấy linh thú khôi phục nguyên hình.
Giang Ngư kể chuyện từng người bạn của mình cho Cơ Trường Linh nghe.
Cơ Trường Linh cũng nói: “Chờ lần này về Thái Thanh, huynh và muội cùng về Kiếm Phong một chuyến.”
Sư tôn chàng là Du Kiếm Chân Quân của Kiếm Phong, là một vị tôn giả Kiếm tu Hợp Đạo Kỳ.
“Ồ?” Giang Ngư ở chỗ trung tâm linh quang kính, nhìn thấy được một hình bóng quen thuộc.
Là Hàm Nhu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


