Giang Ngư nhìn dáng vẻ hưng phấn của Chử Linh Hương, thầm nghĩ thật ra muội đã sớm gặp thần tượng của muội rồi. Cũng không biết chờ đến khi Linh Hương nhìn thấy dáng vẻ của Cơ Thanh Huyền, có thể bị kinh hãi không nhỉ.
Chử Linh Hương chia sẻ xong tâm trạng kích động, mới chú ý đến Giang Ngư có vẻ muốn đi ra cửa.
Nàng ấy tò mò hỏi: “Sư tỷ, tỷ muốn đi đâu?”
Giang Ngư hít sâu một hơi, hơi căng thẳng còn có phần hưng phấn.
Thật ra nàng không biết Cơ Trường Linh đang ở chỗ nào, nhưng điều này không làm khó được nàng.
Đan Lân đã từng cho nàng một tiểu linh khí liên lạc. Đan Lân có thể bằng vào thứ đồ như vậy tìm được nàng, nàng cũng có thể cảm ứng được đối phương.
Người Thái Thanh Tiên Tông nhiều, đơn độc chiếm một tòa đảo nhỏ, chỗ ở của các Trưởng lão tách riêng với đệ tử.
Giang Ngư đi vào chỗ các Trưởng lão ở, quả nhiên đúng như lời Chử Linh Hương, một đường đi tới, gặp rất nhiều đệ tử trẻ tuổi mặc đồng phục môn phái khác nhau, đương nhiên, Thái Thanh cũng có không ít.
Mọi người nhìn thấy nàng, cũng chỉ tùy ý quét mắt một cái, rồi dời ánh mắt đi.
Giang Ngư có thể nghe được đủ loại trò chuyện:
“Còn chưa tìm hiểu ra chỗ ở của Thanh Huyền tiền bối à?”
“Thái Thanh Tông che giấu quá nghiêm, không lộ ra ngoài tí tin tức gì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


