Thuyền vỏ sò này, lần đầu tiên Giang Ngư nhìn thấy đã rất thích. Nàng hỏi bé rùa đen giá cả, biết được cái này ở Thái Hư Tiên Tông cực kỳ bình thường, giá cả cũng không đắt. Lúc ấy nàng đã nghĩ ngày nào đó sẽ đi Hải Thị mua một cái.
Bé rùa đen đưa cho nàng, nàng bèn nhận lấy.
Tiễn bé rùa đen đi, Giang Ngư trở lại chỗ ở, kinh ngạc phát hiện có một người đứng ở cửa.
“Nhan Xán sư tỷ?”
Từ khi nàng ấy lên Bạch Ngọc tiên cung, gần như đều ở chỗ của mình tĩnh tâm tu luyện, không rảnh chú ý bên ngoài, nếu không có lẽ đã sớm có thể gặp Giang Ngư rồi.
Nàng ấy nhỏ giọng hỏi: “Giang Ngư sư muội, hiện tại muội có phiền toái gì không?”
Giang Ngư hiểu ý nàng nói là gì, cười lắc đầu: “Đa tạ Nhan sư tỷ quan tâm, đã giải quyết rồi.”
“Vậy là tốt rồi.” Nhan Xán nhẹ nhàng thở ra, trên mặt lộ ra một chút ý cười: “Muội không có việc gì thì tỷ yên tâm rồi.”
Nàng ấy nói xong thì cáo từ Giang Ngư. Nhan Xán khác với Giang Ngư, làm nhân tài kiệt xuất trong lứa này ở Linh Thú Phong, chuyến này trên lưng nàng đeo trách nhiệm và áp lực lớn hơn đệ tử bình thường nhiều.
Thấy nàng vội vàng như vậy, Giang Ngư càng thêm ghi nhớ sự quan tâm của nàng với mình.
Nàng lấy ra một thứ từ trong túi trữ vật, đưa cho Nhan Xán: “Nhan sư tỷ, nói vậy những đan dược đó chắc chắn đủ cho tỷ ứng phó. Chỗ này là linh gạo và một ít linh thảo, tỷ cho bọn Tiểu Hồng ăn.”
Nhan Xán tới, linh thú khế ước của nàng chắc chắn cũng đi theo nàng.
Những thứ khác Nhan Xán có lẽ sẽ không nhận, nàng lại không cách nào từ chối linh gạo và linh thảo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
