Hai người suy đoán không sai.
Chờ tiếp đó, đến chỗ Giang Ngư tìm hiểu tin tức, rất nhanh biến thành đệ tử Thái Thanh Tiên Tông.
Mà thân phận Giang Ngư bại lộ còn nhanh hơn cả trong tưởng tượng.
Từ trước đến nay đệ tử Kiếm Phong đều hiếu chiến hơn so với các phong khác, biết được tông môn còn cất giấu một thiên tài, sao có thể không thèm để ý?
Không ít người đã từng thấy dáng vẻ của Giang Ngư ở Bạch Ngọc tiên cung. Đêm đó, có người nói người này cực kỳ quen mắt, rất giống một đệ tử Kiếm Phong trước kia.
Hơn nữa, thời gian này, Chử Linh Hương đều đi cạnh Giang Ngư. Đệ tử Kiếm Phong chỉ cần hơi điều tra một chút, ai mà không biết quan hệ từ trước của hai người cực kỳ tốt?
“Xứng đáng.” Trong một gian phòng yên tĩnh, giọng điệu Minh Đại không thiếu vui sướng khi người gặp họa, nàng ta nhìn Cơ Linh Tuyết trầm tĩnh nhắm mắt dưỡng thần, sung sướng nói: “Ngươi rộng lượng không so đo với nàng ta. Nhưng người làm chuyện xấu, vẫn sẽ gặp báo ứng.”
“Minh Đại.” Rốt cuộc Cơ Linh Tuyết mở mắt, ánh mắt quạnh quẽ nhìn chằm chằm nàng ta: “Ta đã nói với ngươi chuyện của ta và Giang Ngư đã sớm qua rồi. Nàng còn từng giúp ta, ta thiếu nàng nhân tình.”
Đại bỉ tiên môn mười năm một lần, có thể tham gia đều là đệ tử tư chất xuất chúng của các phong. Đại bỉ tiên môn là cơ hội có thể giao lưu với thiên tài tông môn khác hiếm có. Hơn nữa, nếu có thể lộ diện ở đại bỉ tiên môn, không chỉ có có thể đạt được phần thưởng phong phú còn có thể nổi danh ở toàn bộ Tu Tiên Giới.
Có thể thấy được một suất dự đại bỉ tiên môn quan trọng đến nhường nào.
Không ngoài dự tính, chuyện “Ngư Giang” có lẽ tên thật là Giang Ngư, đã từng là đệ tử Kiếm Phong, lần này có suất đến đại bỉ tiên môn có mờ ám truyền ra, phản ứng lớn nhất không phải Kiếm Phong, mà là Dược Phong.
Màn đêm buông xuống có không ít đệ tử đi dò hỏi các Trưởng lão lần này mang đội của Dược Phong, xác nhận thân phận Giang Ngư với bọn họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



