Vài mảnh tuyết vỡ dừng ở trên lông mi nàng, Giang Ngư không kiềm được chớp chớp mắt, mấy mảnh hoa tuyết kia hóa thành hơi nước, lọt vào trong ánh mắt nàng.
Nàng giật mình nhìn về phía Cơ Trường Linh, đối phương dường như mang theo ý cười nhìn sang đây, mơ hồ mang theo chút lưu luyến.
Giang Ngư hoài nghi vừa rồi do nước tuyết vào mắt, dẫn tới nàng sinh ra ảo giác. Nàng không nhịn được duỗi tay xoa xoa mắt, chuẩn bị cẩn thận nhìn lại một cái.
Kết quả còn chưa kịp thực hành, ‘bốp’ một tiếng, lại là một cục tuyết không biết từ chỗ nào bay tới, từ bầu trời đập lên đỉnh đầu nàng.
Cùng với nó mà đến chính là tiếng cười trong trẻo ha ha ha của Tiểu Hoa Linh.
Mấy tháng qua, lá gan Tiểu Hoa Linh lớn hơn rất nhiều, loại hoạt động chơi ném tuyết đối với bạn nhỏ này cực có sức dụ dỗ.
Nàng thấy Giang Ngư và Cơ Trường Linh ngươi tới ta đi, không biết khi nào đã lặng lẽ bay đến ngọn cây nặn một cục tuyết đánh lén.
Giang Ngư lập tức vứt nghi hoặc ra sau đầu, nhìn chằm chằm Tiểu Hoa Linh: “Được lắm! Tiểu Tử ngươi dám ám toán ta!”
Trong lúc nói, nàng nhanh chóng khom lưng vốc một nắm tuyết lên ném về phía Tiểu Hoa Linh.
Cơ Trường Linh thuận thế lùi ra, mỉm cười nhìn một lớn một nhỏ vui sướng ném nhau trên nền tuyết.
Đỗ Nhược không quen người chơi ném tuyết. Điều làm nàng ấy hoảng sợ là đại sư huynh thế mà đang cười. Trong đôi mắt từ trước đến nay như giếng cổ không gợn sóng toát ra chút dịu dàng.
Dịu dàng?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


